Đang mang bầu, tôi phát hiện chiếc hộp giấu dưới gầm giường của chồng và mọi thứ sụp đổ

Khánh Mây
Chia sẻ

Tôi lôi nó ra, tim đập thình thịch. Trong đầu tôi hiện lên đủ thứ kịch bản: tiền bạc giấu riêng? giấy tờ quan trọng? ảnh người yêu cũ? Tôi mở khóa, nó không khóa chặt. Chỉ cần xoay nhẹ là nắp bật ra. Và rồi… tôi chết lặng.

Tôi mang thai bé đầu lòng sau hơn một năm kết hôn. Thai kỳ không quá vất vả, nhưng cũng chẳng êm đềm gì khi những cơn ốm nghén kéo dài đến tháng thứ tư. Tôi hay nhạy cảm, mệt mỏi và dễ khóc. Bình chồng tôi là người đàn ông hiền lành, ít nói, có phần khô khan nhưng lại rất chăm lo cho tôi từng bữa ăn, giấc ngủ.

Tôi đã từng tin rằng mình là người phụ nữ may mắn. Nhưng mọi thứ sụp đổ chỉ vì một chiếc hộp. Hôm đó là một buổi chiều mưa. Tôi nghỉ làm từ tháng thứ bảy để chuẩn bị sinh. Nhà cửa dạo này hay mất điện, tôi tranh thủ lúc chồng chưa về để dọn dẹp, kiểm tra ổ điện dưới gầm giường. Trong lúc khom người, tay tôi chạm vào một vật cứng. Một chiếc hộp gỗ màu nâu, có khóa nhỏ. Nó không lớn, vừa bằng quyển sổ tay.

Điều khiến tôi giật mình là tôi chưa từng thấy chiếc hộp đó bao giờ. Chúng tôi sống cùng nhau hơn hai năm, đã thay đổi giường nệm một lần, nhưng chưa bao giờ tôi thấy chồng đặt thứ gì dưới gầm giường. Bản năng mách tôi rằng: Đây không phải đồ vật tình cờ bị lãng quên.

Đang mang bầu, tôi phát hiện chiếc hộp giấu dưới gầm giường của chồng và mọi thứ sụp đổ - 1

Tôi lôi nó ra, tim đập thình thịch. Trong đầu tôi hiện lên đủ thứ kịch bản: tiền bạc giấu riêng? giấy tờ quan trọng? ảnh người yêu cũ? Tôi mở khóa, nó không khóa chặt. Chỉ cần xoay nhẹ là nắp bật ra. Và rồi… tôi chết lặng.

Trong hộp là một xấp ảnh cũ, một vài lá thư tay đã ố vàng, và một chiếc nhẫn bạc đã cũ. Những tấm ảnh là của chồng tôi và… một cô gái khác. Có ảnh chụp chung khi còn học đại học, có ảnh cô ấy ôm bó hoa đứng trước nhà anh. Và có cả ảnh chụp siêu âm thai. Tôi thấy người lạnh toát.

Tôi đọc lá thư đầu tiên, run rẩy. Dòng chữ nghiêng nghiêng của người con gái ấy viết: “Em không giữ được con, nhưng em sẽ giữ kỷ niệm về anh. Hãy sống hạnh phúc, đừng day dứt vì em…”.

Tôi ngồi bệt dưới sàn. Bụng con hơi gò lên. Bé đạp nhẹ một cái như để kéo tôi về thực tại. Tôi không biết mình đã ngồi bao lâu cho đến khi chồng về. Thấy tôi ôm chiếc hộp, anh đứng chết trân ở cửa. Tôi không khóc. Chỉ nhìn anh và hỏi đúng một câu:

- Cô ấy là ai?

Anh ngồi xuống, im lặng hồi lâu. Rồi nói bằng giọng nghèn nghẹn:

- Là người yêu cũ. Tụi anh yêu nhau gần 4 năm. Cô ấy có thai, nhưng bị lưu. Sau đó, vì gia đình phản đối, cô ấy đi nước ngoài, rồi mất vì ung thư vài năm sau.

Tôi bấu chặt tay xuống đệm. Cảm xúc trong tôi là một mớ hỗn độn: sốc, giận, buồn, hoang mang.

- Sao anh giấu em?

- Vì anh không muốn em buồn. Không muốn em nghĩ mình chỉ là người đến sau. Anh đã cố quên. Anh giữ chiếc hộp ấy như một lời tiễn biệt cuối cùng… nhưng có lẽ anh chưa đủ can đảm để bỏ nó đi.

Tôi ôm bụng, bật khóc. Không phải vì ghen. Mà vì tôi đang mang thai. Tôi đang nuôi dưỡng một sinh linh bé bỏng, còn chồng tôi thì giữ lại quá khứ đau lòng trong một chiếc hộp giấu kín. Tôi thấy mình như người thay thế. Tôi sợ đứa con trong bụng mình chỉ là “một lần nữa” cho anh làm lại điều dang dở.

Đang mang bầu, tôi phát hiện chiếc hộp giấu dưới gầm giường của chồng và mọi thứ sụp đổ - 2

Những ngày sau đó là chuỗi im lặng. Tôi không nói gì. Cũng không trả lại chiếc hộp. Tôi cần thời gian. Và rồi một hôm, khi tôi đang nằm dưỡng thai, chồng tôi ngồi xuống bên giường, đặt tay lên bụng tôi, nơi con vừa đạp nhẹ và nói:

- Anh xin lỗi. Vì đã để em phải biết chuyện theo cách tệ như vậy. Nhưng… chưa bao giờ anh yêu ai như yêu em. Em là hiện tại, là tương lai của anh. Còn con là điều quý giá nhất.

- Vậy còn chiếc hộp?

- Mai anh sẽ mang đi đốt. Không phải vì anh quên, mà vì anh muốn đóng lại chương cũ. Anh cần em, người phụ nữ đang vì anh mà chịu bao nhọc nhằn để sinh ra một thiên thần.

Tôi đã không nói gì. Nhưng tôi khóc. Hai tuần sau, tôi sinh bé gái trong một ca sinh thường dài gần 8 tiếng. Chồng tôi không rời khỏi phòng sinh nửa bước. Khi con cất tiếng khóc đầu tiên, anh ôm mặt bật khóc nức nở. Lúc ấy, tôi biết: quá khứ có thể ở lại, miễn là chúng ta cùng nhau bước tiếp.

Tôi không bao giờ hỏi lại về chiếc hộp nữa. Cũng không rõ anh đã đốt nó chưa. Nhưng từ ngày ấy, tôi thấy anh bắt đầu ghi nhật ký. Từng dòng chữ viết về con, về tôi, về những đêm trắng ru con ngủ… Tôi hiểu rằng: Người đàn ông này đã đau một lần. Và lần này, anh sẽ không để vuột mất thêm một người phụ nữ nào nữa.

* Bài viết được gửi từ độc giả Trần Minh Thư - email minhthu.tt93...@gmail.com. Nếu bạn có câu chuyện muốn chia sẻ, xin gửi về bandoc@eva.vn

Chia sẻ

Khánh Mây

Tin cùng chuyên mục

Được anh rể nuôi học đại học, khi kiếm được 100 triệu/tháng, tôi về báo đáp nhưng phát hiện mình đã bị lừa

Được anh rể nuôi học đại học, khi kiếm được 100 triệu/tháng, tôi về báo đáp nhưng phát hiện mình đã bị lừa

Tôi từng nghĩ mình là người may mắn nhất trong họ hàng khi có một người anh rể sẵn sàng bỏ tiền cho mình ăn học đến nơi đến chốn. Để rồi nhiều năm sau, khi đã có thể kiếm 100 triệu mỗi tháng, tôi háo hức quay về báo đáp, thì sự thật lại khiến tôi không biết nên giận, nên thương hay nên tha thứ.

Con trai “đòi” làm bố đơn thân

Con trai “đòi” làm bố đơn thân

Gần 40 tuổi, con trai ông bà thay vì thông báo tin vui sẽ cưới vợ thì nó lại khiến cả nhà “nổ tung” với quyết định không kết hôn, và chọn cuộc sống làm bố đơn thân của một đứa con được sinh ra với một người phụ nữ lạ mặt.

“Tuyệt chiêu” cuối cùng

“Tuyệt chiêu” cuối cùng

Yêu nhau đã nhiều năm, mong muốn chung sống với nhau suốt cả cuộc đời nhưng tình cảm của họ đã không được bố mẹ chấp nhận. Đứng trước tình thế ấy, nhiều bạn trẻ đã chọn giải pháp ăn cơm trước kẻng để "ép" bố mẹ phải đồng ý. Tuy nhiên đối sách này không phải lúc nào cũng thành công...

Mừng rỡ vì cưới được gái xinh kém 10 tuổi nhưng đọc nhật ký vợ, tôi liền muốn ly hôn

Mừng rỡ vì cưới được gái xinh kém 10 tuổi nhưng đọc nhật ký vợ, tôi liền muốn ly hôn

Tôi năm nay 32 tuổi. Nếu nhìn vào hoàn cảnh hiện tại, có lẽ nhiều người sẽ nghĩ tôi là người đàn ông may mắn vì có gia đình, có nhà cửa, có một người vợ trẻ trung xinh đẹp, biết lo toan. Nhưng chỉ bản thân tôi mới hiểu, để đi đến hôm nay, tôi đã trải qua không ít đổ vỡ và giằng xé trong lòng.

Vết sẹo

Vết sẹo

Su bất giác nhìn lên người đàn ông đối diện, anh ta vẫn đang nhìn Su một cách chăm chú dù Su đang chờ thời gian trôi qua một cách chậm rãi và cô đọng.

Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

Đã hơn một tháng nay, mẹ con Bình phải căng lều bạt ăn ngủ ngay trước sân ngôi nhà ba tầng của bà Thuận. Dù có đêm mưa tầm tã, gió lạnh thấu buốt nhưng người mẹ già vẫn kiên quyết không mở cửa cho con gái ruột và đứa cháu ngoại lên 8 tuổi vào nhà. Về phía Bình vẫn chịu khổ bám trụ để ngăn cản mẹ bán ngôi nhà bà đang sở hữu.