Biết tôi vô sinh anh vẫn quyết cưới bằng được, sự thật phía sau quá ê chề

Hà Linh
Chia sẻ

Khi bác sĩ nói tôi bị vô sinh, rằng khả năng mang thai gần như bằng không, tôi đã khóc cạn nước mắt. Thế nhưng anh nắm chặt tay tôi, nói chỉ cần có tôi, con cái không còn quan trọng.

Tôi từng nghĩ mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian khi được một người đàn ông yêu thương đến mức chấp nhận tất cả. Khi bác sĩ nói tôi bị vô sinh, rằng khả năng mang thai gần như bằng không, tôi đã khóc cạn nước mắt. Tôi chủ động nói lời chia tay, vì không muốn anh phải chịu thiệt thòi, một người đàn ông trẻ, thành đạt, xung quanh không thiếu phụ nữ.

Thế nhưng anh nắm chặt tay tôi, nói chỉ cần có tôi, con cái không còn quan trọng. Anh hứa sẽ cùng tôi đi khắp nơi chữa trị, rằng nếu không thể có con, anh vẫn sẽ yêu và ở bên đến suốt đời. Tôi đã khóc vì hạnh phúc, vì tin rằng trên đời này vẫn còn một người đàn ông bao dung đến thế. Sau đám cưới, anh chăm sóc tôi chu đáo như lời hứa. Mỗi sáng đều chuẩn bị bữa sáng, mỗi tối đều nhắc tôi uống thuốc, đi khám. Anh luôn miệng động viên: “Biết đâu có phép màu”. Tôi cũng cố gắng tin, vì chỉ cần có niềm tin, tôi mới sống nổi.

Biết tôi vô sinh anh vẫn quyết cưới bằng được, sự thật phía sau quá ê chề - 1

Rồi một ngày, điều kỳ diệu ấy dường như thật sự xảy ra. Sau gần hai năm chạy chữa, que thử hiện hai vạch. Tôi vừa khóc vừa cười, còn anh đứng chết lặng. Nhưng điều khiến tôi ngạc nhiên là thay vì ôm tôi vào lòng, anh chỉ ngồi thừ, rồi nói khẽ: “Thật sao? Em chắc chứ?”.

Khi tôi đem kết quả siêu âm thai đến khoe, anh lại nói: “Để anh gọi cho bác sĩ xác nhận thêm”. Tôi bối rối, tưởng anh chỉ lo cho sức khỏe của tôi. Nhưng ánh mắt anh hôm đó, ánh mắt pha giữa sợ hãi và bối rối, ám ảnh tôi suốt nhiều ngày. Tôi bắt đầu thấy những điều lạ. Anh thường nhận điện thoại trong phòng tắm, hay ra ban công nói chuyện rất khẽ. Một lần, khi đang dọn đồ, tôi phát hiện trong ngăn kéo anh giấu một chiếc hộp nhỏ. Bên trong là tấm ảnh siêu âm nhưng không phải của tôi. Tên ghi trên ảnh là “Nguyễn Thảo Linh” - cái tên tôi chưa từng nghe bao giờ.

Tôi run rẩy mở điện thoại của anh. Trong tin nhắn, anh nhắn cho người ấy: “Em cứ yên tâm dưỡng thai, anh sẽ lo cho cả mẹ và con”. Khoảnh khắc đó, tôi thấy đất trời như sụp xuống. Thì ra, trong lúc tôi tuyệt vọng, anh đã có người khác. Và lý do anh cưới tôi “bằng được”, không phải vì yêu, mà vì… tội lỗi.

Sau này, tôi mới biết người phụ nữ ấy chính là người yêu cũ của anh, người anh từng chia tay vì gia đình phản đối. Khi tôi được chẩn đoán vô sinh, anh lại vô tình gặp cô ta, rồi chuyện gì đến cũng đến. Nhưng khi cô ấy mang thai, anh lại sợ bị xem là kẻ bội bạc, nên vẫn cưới tôi, người “vô sinh” để làm tấm bình phong. Đến khi tôi có thai thật, anh hoang mang, không tin nổi. Anh từng nghĩ tôi sẽ chẳng bao giờ sinh được, nên việc tôi mang thai khiến anh sợ mọi thứ đổ bể, sợ sự thật bị phơi bày.

Biết tôi vô sinh anh vẫn quyết cưới bằng được, sự thật phía sau quá ê chề - 2

Tôi không làm ầm lên. Tôi chỉ lặng lẽ thu dọn đồ, rời khỏi nhà khi anh đang ngủ. Tôi không muốn một đứa trẻ lớn lên trong ngôi nhà có người cha như thế. Tôi chọn giữ con lại không phải vì anh, mà vì tôi. Vì đứa bé này là món quà mà cuộc đời ban tặng, dù đến muộn nhưng đầy ý nghĩa.

Tháng sau, anh tìm đến, quỳ xuống xin lỗi. Anh nói anh chưa từng muốn tổn thương tôi, chỉ là không dám đối diện với sự thật. Anh vẫn muốn được ở bên, chăm sóc mẹ con tôi. Nhưng tôi chỉ mỉm cười: “Anh từng nói chỉ cần có em, con cái không quan trọng. Giờ thì tôi hiểu, đôi khi người ta chỉ nói điều đó để thấy mình cao thượng”.

Giờ đây, tôi sống cùng con ở một vùng ngoại ô yên bình. Mỗi buổi sáng, khi nhìn con cười, tôi lại biết rằng mình đã chọn đúng. Tôi từng nghĩ hạnh phúc là được ở bên người mình yêu. Nhưng sau tất cả, tôi nhận ra hạnh phúc thật sự là được sống trong bình an, không phải gồng lên chịu đựng trong một tình yêu dối trá.

Tôi tha thứ cho anh, vì tôi cần thanh thản. Tha thứ không phải để anh quay lại, mà để chính mình được bước tiếp. Cuộc đời người phụ nữ đôi khi phải đi qua những vết thương sâu mới hiểu thế nào là mạnh mẽ. Đứa bé trong bụng lớn lên từng ngày, là minh chứng rằng cuộc đời vẫn công bằng, chỉ là hạnh phúc đôi khi đến muộn hơn một chút mà thôi.

* Bài viết được gửi từ độc giả Nguyễn Hà Vy - email havynhanh...@gmail.com. Nếu bạn có câu chuyện muốn chia sẻ, xin gửi về bandoc@eva.vn

Chia sẻ

Hà Linh

Tin cùng chuyên mục

Được anh rể nuôi học đại học, khi kiếm được 100 triệu/tháng, tôi về báo đáp nhưng phát hiện mình đã bị lừa

Được anh rể nuôi học đại học, khi kiếm được 100 triệu/tháng, tôi về báo đáp nhưng phát hiện mình đã bị lừa

Tôi từng nghĩ mình là người may mắn nhất trong họ hàng khi có một người anh rể sẵn sàng bỏ tiền cho mình ăn học đến nơi đến chốn. Để rồi nhiều năm sau, khi đã có thể kiếm 100 triệu mỗi tháng, tôi háo hức quay về báo đáp, thì sự thật lại khiến tôi không biết nên giận, nên thương hay nên tha thứ.

Con trai “đòi” làm bố đơn thân

Con trai “đòi” làm bố đơn thân

Gần 40 tuổi, con trai ông bà thay vì thông báo tin vui sẽ cưới vợ thì nó lại khiến cả nhà “nổ tung” với quyết định không kết hôn, và chọn cuộc sống làm bố đơn thân của một đứa con được sinh ra với một người phụ nữ lạ mặt.

“Tuyệt chiêu” cuối cùng

“Tuyệt chiêu” cuối cùng

Yêu nhau đã nhiều năm, mong muốn chung sống với nhau suốt cả cuộc đời nhưng tình cảm của họ đã không được bố mẹ chấp nhận. Đứng trước tình thế ấy, nhiều bạn trẻ đã chọn giải pháp ăn cơm trước kẻng để "ép" bố mẹ phải đồng ý. Tuy nhiên đối sách này không phải lúc nào cũng thành công...

Mừng rỡ vì cưới được gái xinh kém 10 tuổi nhưng đọc nhật ký vợ, tôi liền muốn ly hôn

Mừng rỡ vì cưới được gái xinh kém 10 tuổi nhưng đọc nhật ký vợ, tôi liền muốn ly hôn

Tôi năm nay 32 tuổi. Nếu nhìn vào hoàn cảnh hiện tại, có lẽ nhiều người sẽ nghĩ tôi là người đàn ông may mắn vì có gia đình, có nhà cửa, có một người vợ trẻ trung xinh đẹp, biết lo toan. Nhưng chỉ bản thân tôi mới hiểu, để đi đến hôm nay, tôi đã trải qua không ít đổ vỡ và giằng xé trong lòng.

Vết sẹo

Vết sẹo

Su bất giác nhìn lên người đàn ông đối diện, anh ta vẫn đang nhìn Su một cách chăm chú dù Su đang chờ thời gian trôi qua một cách chậm rãi và cô đọng.

Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

Đã hơn một tháng nay, mẹ con Bình phải căng lều bạt ăn ngủ ngay trước sân ngôi nhà ba tầng của bà Thuận. Dù có đêm mưa tầm tã, gió lạnh thấu buốt nhưng người mẹ già vẫn kiên quyết không mở cửa cho con gái ruột và đứa cháu ngoại lên 8 tuổi vào nhà. Về phía Bình vẫn chịu khổ bám trụ để ngăn cản mẹ bán ngôi nhà bà đang sở hữu.