Gửi tin nhắn cho người cũ trước ngày sinh, anh nhắn lại vỏn vẹn 4 từ

Khánh Mây
Chia sẻ

Khoảng 10 phút sau, điện thoại rung. Tim tôi đập mạnh. Anh đã đọc. Và rồi, anh chỉ nhắn lại đúng bốn từ.

Tôi biết mình không nên làm thế. Người ta nói, phụ nữ sắp sinh thì phải tránh nghĩ ngợi, tránh khơi lại chuyện cũ. Nhưng có lẽ vì sợ hãi, vì yếu đuối, hay vì bản năng muốn được ai đó nắm tay trấn an, tôi đã lặng lẽ nhắn cho anh, người từng là một phần thanh xuân của mình.

“Em sắp sinh rồi” - Chỉ bốn chữ, mà tim tôi run lên.

Chồng tôi khi ấy đang đi công tác xa. Dù anh rất thương vợ, nhưng vì công việc, tôi vẫn phải trải qua những tuần cuối của thai kỳ trong căn nhà vắng. Mỗi đêm, con đạp trong bụng, tôi lại vừa thấy hạnh phúc vừa lo âu. Có những lúc, tôi chợt nhớ đến anh, người từng nói rằng “sẽ luôn ở bên dù mọi chuyện ra sao”, nhưng rồi lại rời đi khi tôi yếu đuối nhất.

Gửi tin nhắn cho người cũ trước ngày sinh, anh nhắn lại vỏn vẹn 4 từ - 1

Tôi biết nhắn tin cho anh là sai. Nhưng suốt 9 tháng qua, tôi vẫn chưa từng quên khoảnh khắc năm xưa: ngày tôi biết mình hiếm muộn, chính anh là người nắm tay tôi trong bệnh viện và nói: “Nếu không thể có con, chỉ cần em còn ở đây, anh vẫn đủ”. Vậy mà bây giờ, khi bụng tôi tròn căng, chuẩn bị đón sinh linh nhỏ bé, người chồng hiện tại lại là một người khác. Còn anh - người từng hứa yêu suốt đời, đã biến mất như chưa từng tồn tại.

Tôi nhấn gửi tin nhắn trong một đêm mưa. Bụng bầu hơn 38 tuần, ngồi tựa đầu vào gối, tôi thấy nước mắt tràn ra. Một phần vì thương đứa con sắp chào đời, phần khác vì cảm giác như đang khép lại điều gì chưa trọn vẹn. Khoảng 10 phút sau, điện thoại rung. Tim tôi đập mạnh. Anh đã đọc. Và rồi, anh chỉ nhắn lại đúng bốn từ: “Em ổn là được”.

Chỉ thế thôi. Không dài dòng, không hỏi han, không gợi nhắc chuyện cũ. Nhưng kỳ lạ, chính bốn chữ đó lại khiến tôi buông hết mọi day dứt suốt 9 tháng qua. Tôi bật khóc. Không phải vì đau, mà vì nhẹ nhõm. Tôi nhận ra tình cảm của mình đã từng sâu, nhưng giờ không còn cần lời giải thích hay quay lại nữa. Anh vẫn là anh, vẫn dịu dàng và chừng mực như xưa. Câu nói “Em ổn là được” giống như lời tiễn biệt cuối cùng, đủ để tôi hiểu: người từng yêu tôi, giờ chỉ cầu tôi bình an.

Đêm đó, tôi ôm bụng, khẽ nói với con: “Con à, mẹ ổn rồi. Mẹ sẽ chỉ khóc lần này thôi”. Ba ngày sau, tôi nhập viện sinh. Trong phòng sinh, giữa tiếng máy đo nhịp tim, tôi nhớ lại bốn chữ ấy và lạ thay, nó trở thành sức mạnh giúp tôi vượt qua những cơn đau dồn dập. Tôi không còn nghĩ về ai khác ngoài đứa bé trong bụng mình. Tôi muốn con ra đời trong năng lượng của bình an, chứ không phải tiếc nuối.

Ca sinh thuận lợi, con tôi cất tiếng khóc đầu tiên, cũng là lúc tôi nhắm mắt, mỉm cười. Tôi biết, một cánh cửa đã khép lại thật rồi. Sau này, khi hồi phục, tôi có kể chuyện đó cho chồng nghe. Tôi không giấu. Tôi bảo: “Em từng nhắn cho người cũ trước khi sinh. Anh ấy chỉ nói 4 chữ, nhưng chính điều đó giúp em buông bỏ”.

Chồng tôi im lặng, rồi nắm tay tôi thật chặt: “Anh không trách. Miễn là bây giờ em biết mình đang ở đâu”.

Gửi tin nhắn cho người cũ trước ngày sinh, anh nhắn lại vỏn vẹn 4 từ - 2

Câu nói ấy làm tôi xúc động. Tôi nhận ra, quá khứ có thể là vết sẹo, nhưng cũng có thể là bài học. Nếu không có những vấp ngã, tôi sẽ chẳng bao giờ biết thế nào là hạnh phúc đúng nghĩa. Giờ đây, mỗi khi bế con trên tay, tôi không còn nghĩ về chuyện cũ nữa. Tôi chỉ thấy biết ơn với cả người từng làm tôi tổn thương, vì nhờ thế tôi mới học được cách tự chữa lành.

Trong thai kỳ, người phụ nữ dễ yếu lòng hơn bao giờ hết. Hormone, cảm xúc, nỗi sợ hãi về tương lai… tất cả có thể khiến ta nhớ về quá khứ, về những gì chưa được nói. Nhưng đôi khi, chỉ cần một lời giản dị như “Em ổn là được” cũng đủ để khép lại một chương đời.

Không phải ai rời đi cũng đáng trách. Có những người xuất hiện chỉ để giúp ta nhận ra bản thân mình đã trưởng thành đến đâu.Và có những tin nhắn tưởng là để hỏi thăm, nhưng hóa ra lại là lời tạm biệt cuối cùng. Bây giờ, khi nhìn con ngủ ngoan trong vòng tay, tôi chỉ muốn nhắn lại với chính mình: “Em ổn là được”.

Vì điều quý giá nhất trong cuộc đời này, không phải ai nắm tay ta đi đến cuối, mà là ai giúp ta đủ bình tâm để tiếp tục hành trình làm mẹ, làm người, và sống thật hạnh phúc với hiện tại.

* Bài viết được gửi từ độc giả Trần Mỹ Dung - email dungtran...@gmail.com. Nếu bạn có câu chuyện muốn chia sẻ, xin gửi về bandoc@eva.vn

Chia sẻ

Khánh Mây

Tin cùng chuyên mục

Được anh rể nuôi học đại học, khi kiếm được 100 triệu/tháng, tôi về báo đáp nhưng phát hiện mình đã bị lừa

Được anh rể nuôi học đại học, khi kiếm được 100 triệu/tháng, tôi về báo đáp nhưng phát hiện mình đã bị lừa

Tôi từng nghĩ mình là người may mắn nhất trong họ hàng khi có một người anh rể sẵn sàng bỏ tiền cho mình ăn học đến nơi đến chốn. Để rồi nhiều năm sau, khi đã có thể kiếm 100 triệu mỗi tháng, tôi háo hức quay về báo đáp, thì sự thật lại khiến tôi không biết nên giận, nên thương hay nên tha thứ.

Con trai “đòi” làm bố đơn thân

Con trai “đòi” làm bố đơn thân

Gần 40 tuổi, con trai ông bà thay vì thông báo tin vui sẽ cưới vợ thì nó lại khiến cả nhà “nổ tung” với quyết định không kết hôn, và chọn cuộc sống làm bố đơn thân của một đứa con được sinh ra với một người phụ nữ lạ mặt.

“Tuyệt chiêu” cuối cùng

“Tuyệt chiêu” cuối cùng

Yêu nhau đã nhiều năm, mong muốn chung sống với nhau suốt cả cuộc đời nhưng tình cảm của họ đã không được bố mẹ chấp nhận. Đứng trước tình thế ấy, nhiều bạn trẻ đã chọn giải pháp ăn cơm trước kẻng để "ép" bố mẹ phải đồng ý. Tuy nhiên đối sách này không phải lúc nào cũng thành công...

Mừng rỡ vì cưới được gái xinh kém 10 tuổi nhưng đọc nhật ký vợ, tôi liền muốn ly hôn

Mừng rỡ vì cưới được gái xinh kém 10 tuổi nhưng đọc nhật ký vợ, tôi liền muốn ly hôn

Tôi năm nay 32 tuổi. Nếu nhìn vào hoàn cảnh hiện tại, có lẽ nhiều người sẽ nghĩ tôi là người đàn ông may mắn vì có gia đình, có nhà cửa, có một người vợ trẻ trung xinh đẹp, biết lo toan. Nhưng chỉ bản thân tôi mới hiểu, để đi đến hôm nay, tôi đã trải qua không ít đổ vỡ và giằng xé trong lòng.

Vết sẹo

Vết sẹo

Su bất giác nhìn lên người đàn ông đối diện, anh ta vẫn đang nhìn Su một cách chăm chú dù Su đang chờ thời gian trôi qua một cách chậm rãi và cô đọng.

Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

Đã hơn một tháng nay, mẹ con Bình phải căng lều bạt ăn ngủ ngay trước sân ngôi nhà ba tầng của bà Thuận. Dù có đêm mưa tầm tã, gió lạnh thấu buốt nhưng người mẹ già vẫn kiên quyết không mở cửa cho con gái ruột và đứa cháu ngoại lên 8 tuổi vào nhà. Về phía Bình vẫn chịu khổ bám trụ để ngăn cản mẹ bán ngôi nhà bà đang sở hữu.