Đồng rau, đồng mắm

Thái Anh
Chia sẻ

Ở nhà, bà tôi vẫn là người đi chợ, còn chiều tối thì mấy mẹ con tôi thay phiên nhau nấu cơm. Có lần tôi thấy mẹ thưa với bà: “Hay mẹ để con đi chợ luôn cho tiện, mẹ nghỉ ngơi hoàn toàn đi mẹ”.

Nhưng, bà nội tôi bảo: “Không, mẹ vẫn muốn đi chợ con ạ”.

Mẹ tôi lại thưa: “Vậy thì mẹ đừng đi chợ hàng ngày. Mẹ vào siêu thị, mua một lần cho cả tuần cho nhanh”.

Bà tôi cười: “Đi chợ dân sinh mỗi ngày cũng có nhiều thú vui”.

Thú vui của bà tôi chính là đi mua hàng của các cô, các chị ở chợ. Một lần, bà nhớ món canh cua, cà pháo nên bà đi chợ để mua cua nấu với mướp, rau đay. Tuy nhiên, khi đi ngang qua hàng đậu đũa, chị bán hàng đon đả: “Bà mua giúp cho cháu ít đậu chứ cháu ế quá. Bán được đậu thì cháu mới có tiền mua ít thịt cho mấy đứa ở nhà”. Bà tôi liền mua một túi to đậu cho chị bán hàng và nhà tôi phải ăn liền 2 bữa mới hết đậu.

Lần khác, cô bán dưa lê mời bà tôi: “Bà mua cho cháu cân dưa nhà trồng, cháu bán rẻ cho bà”. Giá dưa của cô đúng là rẻ hơn thật, và bà mua cho cô 3kg. Nhưng về tới nhà, nhìn chỗ dưa lê, mẹ tôi cam đoan là... bà bị cân thiếu ít nhất là 5 lạng.

Bà tôi cười hiền: “Cô bán dưa này không phải người bán quen ở chợ. Mẹ cũng đoán là cô ý dễ cân điêu vì người ta đi ngay chứ không ở đây để bị mình phát hiện ra”.

Đồng rau, đồng mắm - 1

Ảnh minh họa

“Mẹ biết là cân điêu mà sao mẹ lại còn mua?”, mẹ tôi hỏi

“À, thôi giúp đỡ người ta một chút con ạ. Cô ấy chắc cũng cần đồng rau, đồng mắm nuôi con nên mới phải làm vậy. Không chào giá rẻ thì khó hút khách, mà bán rẻ thật thì không có lãi. Mẹ nghĩ cuối cùng mình cũng chẳng thiệt gì nên thôi, giúp nhau con ạ”.

Cái lý của bà tôi là vậy. Thương người bán hàng nên nhiều khi đi chợ, bà tôi rất ít mặc cả, chấp nhận cả việc nhận chút thiệt thòi về mình. Biết là nải chuối còn hơi non, nếu chín ăn cũng không ngọt nhưng bà vẫn mua vì bảo không bán được cho mình thì chắc còn lâu cô ấy mới bán được chuối. Chẳng thế mà thi thoảng tôi lại thấy có người gõ cửa nhà tôi nhờ “bà mua giúp cháu nốt chỗ tôm/rau/củ quả này để cháu về nhà cho sớm”.

Mẹ tôi biết bà nội tốt tính, thương người nên ngay cả khi trong nhà lăn lóc mấy quả bưởi chua do bà mua về, mẹ cũng không phàn nàn gì. Bởi, gắn với quả bưởi chua có thể là câu chuyện của cô bán hàng nào đó đang cần tiền đóng học cho con... Mẹ chỉ dặn bà là bây giờ người lừa đảo nhiều nên bà cũng cẩn thận hơn. Bà nội tôi cười bảo lại: “Ừ, mẹ cũng làm gì có nhiều tiền để mà họ lừa. Nếu có lừa của mẹ thì cũng chỉ lấy được mấy chục bạc đồng rau, đồng mắm của mẹ thôi. Nhiều lúc mẹ nghĩ, có khi mình tin sai một chút còn hơn là cẩn thận quá mà lại không giúp đỡ được người đang khó khăn thật”.

Bà tôi bao năm nay vẫn cứ sống như thế. Tôi thì chưa đủ lớn để có thể trải nghiệm về luật nhân quả, sống thiện sẽ hưởng lại sự lành. Tôi chỉ thấy là mỗi lần bà tôi đi chợ, ai ai cũng yêu mến, lễ phép chào hỏi bà từ xa và khi được bà mở hàng thì cả buổi chợ đó sẽ buôn may bán đắt.

Chia sẻ

Thái Anh

Tin cùng chuyên mục

Được anh rể nuôi học đại học, khi kiếm được 100 triệu/tháng, tôi về báo đáp nhưng phát hiện mình đã bị lừa

Được anh rể nuôi học đại học, khi kiếm được 100 triệu/tháng, tôi về báo đáp nhưng phát hiện mình đã bị lừa

Tôi từng nghĩ mình là người may mắn nhất trong họ hàng khi có một người anh rể sẵn sàng bỏ tiền cho mình ăn học đến nơi đến chốn. Để rồi nhiều năm sau, khi đã có thể kiếm 100 triệu mỗi tháng, tôi háo hức quay về báo đáp, thì sự thật lại khiến tôi không biết nên giận, nên thương hay nên tha thứ.

Con trai “đòi” làm bố đơn thân

Con trai “đòi” làm bố đơn thân

Gần 40 tuổi, con trai ông bà thay vì thông báo tin vui sẽ cưới vợ thì nó lại khiến cả nhà “nổ tung” với quyết định không kết hôn, và chọn cuộc sống làm bố đơn thân của một đứa con được sinh ra với một người phụ nữ lạ mặt.

“Tuyệt chiêu” cuối cùng

“Tuyệt chiêu” cuối cùng

Yêu nhau đã nhiều năm, mong muốn chung sống với nhau suốt cả cuộc đời nhưng tình cảm của họ đã không được bố mẹ chấp nhận. Đứng trước tình thế ấy, nhiều bạn trẻ đã chọn giải pháp ăn cơm trước kẻng để "ép" bố mẹ phải đồng ý. Tuy nhiên đối sách này không phải lúc nào cũng thành công...

Mừng rỡ vì cưới được gái xinh kém 10 tuổi nhưng đọc nhật ký vợ, tôi liền muốn ly hôn

Mừng rỡ vì cưới được gái xinh kém 10 tuổi nhưng đọc nhật ký vợ, tôi liền muốn ly hôn

Tôi năm nay 32 tuổi. Nếu nhìn vào hoàn cảnh hiện tại, có lẽ nhiều người sẽ nghĩ tôi là người đàn ông may mắn vì có gia đình, có nhà cửa, có một người vợ trẻ trung xinh đẹp, biết lo toan. Nhưng chỉ bản thân tôi mới hiểu, để đi đến hôm nay, tôi đã trải qua không ít đổ vỡ và giằng xé trong lòng.

Vết sẹo

Vết sẹo

Su bất giác nhìn lên người đàn ông đối diện, anh ta vẫn đang nhìn Su một cách chăm chú dù Su đang chờ thời gian trôi qua một cách chậm rãi và cô đọng.

Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

Đã hơn một tháng nay, mẹ con Bình phải căng lều bạt ăn ngủ ngay trước sân ngôi nhà ba tầng của bà Thuận. Dù có đêm mưa tầm tã, gió lạnh thấu buốt nhưng người mẹ già vẫn kiên quyết không mở cửa cho con gái ruột và đứa cháu ngoại lên 8 tuổi vào nhà. Về phía Bình vẫn chịu khổ bám trụ để ngăn cản mẹ bán ngôi nhà bà đang sở hữu.