Con gái của mẹ đã lớn

Linh Lan
Chia sẻ

Sinh nhật bạn thân, nó rủ tôi: “Hay là đêm nay mày ngủ lại đây luôn với tao. Một năm tao mới có một lần sinh nhật, tội gì mà về sớm. Tý nữa mấy đứa ra ngoài “quẩy” cho đã”.

Nếu là tôi của 1 năm trước, chắc chắn tôi sẽ gọi về nhà đòi mẹ cho ngủ lại nhà bạn. Biết trước câu trả lời của mẹ sẽ là: “Không được, mẹ không thích con gái ngủ lang bên ngoài” nhưng tôi vẫn cứ phụng phịu, ấm ức.

 Còn bây giờ, tôi đã là sinh viên đại học, một mình ở trọ nơi thành phố. Mẹ tôi đang ở cách tôi mấy trăm km, chẳng còn có thể cấm hay cho phép tôi đi qua đêm mà không về nhà được nữa. Nhưng không hiểu sao, khi đã được “tự do”, thì tôi lại không còn hào hứng trước những lời rủ rê đi chơi tới bến của bạn bè. Tôi trả lời đứa bạn thân: “Thôi, tao phải về nhà. Tao còn có mấy việc phải làm”.

Con gái của mẹ đã lớn - 1

Ảnh minh họa

Kỳ thực là tôi không muốn để mẹ buồn. Từ lúc nào, trước khi làm điều gì đó, tôi thường hay nghĩ mình làm vậy có đúng không và có làm cho mẹ ở nơi xa buồn không.

Hồi còn ở nhà, tôi thường cảm thấy rất bí bách khi bị mẹ “quản thúc”. Sáng ra khi tôi đi học, mẹ luôn nhắc tôi: “Nhớ ăn mặc cho gọn gàng, lịch sự con nhé”. Hàng tối, trong bữa cơm, mẹ gắp thức ăn cho tôi rồi bảo: “Con ăn nhiều và đủ chất để giữ sức khỏe, đừng để ốm ra thì không làm được gì”. Mỗi khi tôi xin phép mẹ cho đi chơi với bạn, mẹ lại nói: “Con đi đâu thì nhớ về sớm”. Rồi 10h đêm mà tôi chưa gọi cửa là mẹ sẽ lại gọi điện hỏi: “Mấy giờ thì con về? Mẹ đang đợi cửa con đấy nhé”. Thường thì tôi không thích nghe mấy lời đó của mẹ và thấy mẹ thật phiền phức.

Cho tới khi tôi lên thành phố một mình. Ngày đầu tiên, ngày thứ 2 tôi thấy cuộc sống không có mẹ thật là thoải mái. Nhưng rồi sau 1 tuần, tôi lại thấy thèm được nghe tiếng mẹ dặn dò, hỏi han, nhắc tôi không nên làm điều này, điều nọ. Đôi khi vì vội mà tôi mặc bộ quần áo nhàu nhĩ khi đi học, khi bị mọi người nhìn thì thấy thẹn và ước, giá mà có mẹ ở đây nhắc nhở tôi. Lúc đi học về, chẳng ai nấu cơm cho nên tôi toàn úp mì “không người lái” cho xong bữa, lòng tự nhủ, nếu còn ở nhà, giờ này tôi đã có cơm dẻo, canh ngọt.

Thế mới thấy thật là thiệt thòi khi phải rời xa vòng tay chăm bẵm của mẹ. Nhưng đó là quy luật tất yếu. Tôi sẽ phải lớn lên, phải tự biết chăm lo bản thân, có ý thức với mỗi việc mình làm. Nhất định là vậy. Mẹ ơi, từ nay mẹ không cần phải nhắc nhở con nữa, mẹ nhé.

Chia sẻ

Linh Lan

Tin cùng chuyên mục

Phải yêu bản thân thôi

Phải yêu bản thân thôi

Gần như lần đầu tiên sau gần 3 năm “gia nhập nhóm”, chị mới “rón rén” đồng ý cùng chị em đi ăn tối, rồi cafe chém gió. Lúc đầu trông chị bẽn lẽn, ngại ngùng lắm, nhưng chỉ lát sau là chị.... bùng nổ.

Hôn nhân chao đảo khi chồng... ra phố

Hôn nhân chao đảo khi chồng... ra phố

Hai năm trước, con trai đỗ đại học ở Hà Nội, chị đồng ý cho chồng ra phố tìm việc để chăm sóc con. Nhưng không ngờ, quyết định đó khiến cho cuộc hôn nhân của họ bị chao đảo.

Đừng làm vợ, hãy làm phụ nữ

Đừng làm vợ, hãy làm phụ nữ

Nhiều người nói vợ phải là cáo thì mới trị được chồng, phải là hổ báo để chồng biết sợ, đừng làm trâu, ngựa và mèo chỉ dành cho những cô bồ. Ô hay, tại sao mèo chỉ dành cho những cô bồ? Tại sao vợ lại chỉ chết vai hổ mà không thể làm mèo?

“Uốn nắn” chồng gia trưởng

“Uốn nắn” chồng gia trưởng

Mỗi khi Mai có quan điểm riêng hoặc thực hiện theo cách của mình, Hòa lại chỉ trích vợ không tiếc lời. Điều này khiến Mai cảm thấy mệt mỏi và không được tôn trọng.

Tin vào tình yêu của chồng

Tin vào tình yêu của chồng

Sau khi đi trăng mật trở về, ngày đầu tiên trở lại đi làm cũng là ngày anh... cất biến chiếc nhẫn cưới ở nhà. Trên facebook cá nhân của anh, chưa một lần chị được xuất hiện.

Hôn nhân “gừng càng già càng cay”

Hôn nhân “gừng càng già càng cay”

Hôn nhân lâu năm có vợ chồng thì ngày thêm nồng đượm nhưng nhiều vợ chồng thì nhạt thếch, bạc màu thời gian. Có hôn nhân thành đồ cổ - càng lâu năm càng có giá trị nhưng có hôn nhân thành đồ cũ - càng lâu năm càng… vô dụng. Nếu bạn đang sở hữu một cuộc hôn nhân kiểu “gừng càng già càng cay” thì chúc mừng bạn. Còn nếu cuộc hôn nhân của bạn không được như thế, theo thời gian...