Vì sao người miền Nam gọi "con lợn" là "con heo", gọi "quần đùi" là "xà lỏn"? Những lý giải đầy bất ngờ

H.A
Chia sẻ

Đã bao giờ bạn thắc mắc rằng tại sao dù cùng có một nghĩa, những từ ngữ này lại có cách gọi tên khác nhau giữa các vùng miền? 

Tại sao người miền Bắc gọi là “con lợn”, người miền Nam gọi là “con heo”?

Người miền Bắc thường gọi là “con lợn”, trong khi ở các vùng thuộc khu vực phía Nam lại gọi đây là “con heo”. Hai từ ngữ này đều có ý chỉ loại vật nuôi lấy thịt, thuộc chi động vật móng guốc có nguồn gốc ở đại lục Á - Âu được gộp nhóm tổng thể với danh pháp khoa học là Sus, thuộc họ Lợn (Suidae). 

Vì sao người miền Nam gọi "con lợn" là "con heo", gọi "quần đùi" là "xà lỏn"? Những lý giải đầy bất ngờ - 1

Có nhiều quan điểm được đưa ra để lý giải cho sự khác biệt giữa hai từ ngữ này, song vẫn chưa thể có một khẳng định chính xác rằng ý kiến nào mới là đúng. Quan điểm thứ nhất cho rằng con lợn vốn được gọi là "con heo" (hay con cúi) theo tiếng Việt cổ. Quyển “Đại Nam Quấc Âm Tự Vị” của tác giả Huỳnh Tịnh Của bổ sung thêm, "heo cúi" là tiếng đôi, chỉ nghĩa là heo. Như vậy có thể hiểu là "heo" và "cúi" đồng nghĩa nhau. Khi vào miền Nam, thay vì dùng con lợn (như miền Bắc), người Nam gọi con vật này bằng chính tên cổ xưa của nó (con heo). Vì vậy mới có sự khác biệt lợn - heo giữa các vùng miền.

Vì sao người miền Nam gọi "con lợn" là "con heo", gọi "quần đùi" là "xà lỏn"? Những lý giải đầy bất ngờ - 2

Loài vật này vẫn có ý nghĩa quan trọng trong dân gian Việt Nam.

Trong văn học, chữ heo xuất hiện sớm nhất là thấy trong truyện thơ Nôm "Lục súc tranh công" (sáu con vật nuôi trong nhà là Trâu, Chó, Ngựa, Dê, Gà, và Heo tranh nhau kể công trạng của mình đối với nhà chủ) được viết từ thời Lê Trung Hưng  (1533–1789):

"Việc hòa giải, heo đầu công trạng, 

Thấy mặt heo nguôi dạ oán thù." 

Chữ heo cũng xuất hiện trong từ điển Việt - Bồ - La của Alexandre de Rhodes (1651). Chữ lợn được nói từ miền Bắc cho đến vùng Thanh Nghệ, còn từ Bình Trị Thiên trở đi thì gọi là heo. Bởi vậy, có ý kiến cho rằng chữ heo xuất hiện sau khi người miền Trung di dân vào Nam.

Cũng trong “Đại Nam quấc âm tự vị" lý giải có phần dí dỏm, vì người miền Nam phần lớn là những di dân từ miền Trung, tiếng nói của họ nặng, khi phải bẩm trình với quan lớn, họ lại phát âm thành “quan lợn”. Chẳng hạn như họ phát âm: trò chơi lợn (lớn), ăn quỵt (quýt), ông Giacọp (Giacóp). Quan cho là vô phép nên sai lính lấy hèo phạt, ai bẩm “quan lợn” là phải đòn 10 hèo. Nhiều người bị phạt hèo như vậy, nên khi thấy con lợn họ hình dung ngay ra những cây hèo bèn mỉa mai gọi con lợn là “con hèo”. Rồi để khỏi nhầm lẫn con lợn với cây gậy đó, họ bớt đi dấu huyền, còn lại là con heo. Con lợn từ miền Bắc đi xuống miền Nam thành con heo là như thế.

Tuy có nhiều cách lý giải khác nhau, song con heo (lợn) trong dân gian Việt Nam nói riêng và phương Đông nói chung đều cùng biểu trưng cho sự phồn thực, tính dục và sự nhàn nhã sung túc. Người ta còn dùng hình ảnh con heo đất như là một biểu tượng về tài chính. Ngoài ra, thủ lợn (đầu heo) là một món sính vật quan trọng trong một mâm cúng ở những buổi lễ long trọng và lễ nghi của người dân Việt Nam. Tuy nhiên, bên cạnh đó lợn trong văn hoá dân gian cũng lại bị xem là biểu tượng cho thói phàm ăn, sự bẩn thỉu.

Vì sao người miền Nam gọi "quần đùi" là "xà lỏn"?

Người miền Bắc có cách gọi loại quần ống ngắn đến xuống giữa đùi là “quần đùi”. Tên gọi của nó bắt nguồn từ đặc điểm ống quần chỉ đủ che đến phần đùi. Tại một số địa phương, đặc biệt là ở Nam Bộ, quần đùi còn được gọi là “quần xà lỏn”. Từ “xà lỏn” được các ghi chép cho rằng bắt nguồn từ chữ “sarong” trong tiếng Malaysia. Sarong có nghĩa đen là “vỏ gươm, vỏ dao”, sau được dùng để đặt tên cho một loại trang phục đặc trưng của các dân tộc vùng Đông Nam Á như Indonesia và Mã Lai, Nam Á như Ấn Độ và Sri Lanka, Trung Đông, các quần đảo Thái Bình Dương, một số quốc gia tại Bắc và Tây Phi.

Vì sao người miền Nam gọi "con lợn" là "con heo", gọi "quần đùi" là "xà lỏn"? Những lý giải đầy bất ngờ - 3

Quần đùi là loại quần ống ngắn che hết phần đùi.

Vì sarong và quần đùi đều có điểm tương đồng ở phong cách đơn giản, thoáng mát nên người ta đã lấy tên sarong gọi cho quần đùi. Rồi dần dần được cải biến thành quần xà lỏn theo lối phát âm hàng ngày. Còn từ sarong nguyên bản thì phiên âm tiếng Việt khác là “xà rông”. Loại trang phục này vẫn còn được sử dụng phổ biến ở nhiều dân tộc nước ta như Chăm, Khơ-me, Mã Lai… Nói về “xà”, ta còn có quần xà cạp. Việt Nam tự điển của Hội Khai Trí Tiến Đức giảng: “Xà cạp: miếng vải để quấn ống quần vào chân cho gọn…”. Như vậy ban đầu xà cạp dùng để chỉ một miếng vải, sau mới mở rộng để nói về các loại quần dài bó sát chân.

Vì sao người miền Nam gọi "con lợn" là "con heo", gọi "quần đùi" là "xà lỏn"? Những lý giải đầy bất ngờ - 4

Chia sẻ

H.A

Tin cùng chuyên mục

Khám phá bản sắc Việt qua MV ca nhạc

Khám phá bản sắc Việt qua MV ca nhạc

Từ những giai điệu quen thuộc và câu chuyện đời thường, nhiều MV ca nhạc đang mở ra một cách quảng bá du lịch khác: Gần gũi, cảm xúc và đậm bản sắc văn hóa Việt.

Ở đâu có phụ nữ, ở đó có hoạt động Hội

Ở đâu có phụ nữ, ở đó có hoạt động Hội

Với phương châm hướng các hoạt động về cơ sở, các cấp Hội Phụ nữ Thủ đô không ngừng sáng tạo, đổi mới nội dung phương thức hoạt động để tập hợp thu hút hội viên phụ nữ tham gia các phong trào thi đua, cuộc vận động, qua đó xây dựng tổ chức Hội vững mạnh, hoạt động chuyên nghiệp, hiệu quả trong tình hình mới.

Chè trôi nước ngày xuân

Chè trôi nước ngày xuân

Trong những mâm bánh mứt, trái cây ngày Tết, giữa bao nhiêu món cầu kỳ và rực rỡ, bát chè trôi nước tròn trịa vẫn luôn có một chỗ đứng rất riêng. Không huy hoàng như bánh chưng (bánh tét), không rộn ràng như mứt Tết, chè trôi nước hiện diện nhẹ nhàng, tròn trịa và ngọt ngào, như chính mong ước bình an của người Việt mỗi độ xuân về.

Công đoàn vào cuộc chuyển đổi số

Công đoàn vào cuộc chuyển đổi số

Thời gian qua, Công đoàn nhiều công ty, doanh nghiệp, trường đại học đang tích cực chuyển đổi số không chỉ để tăng chất lượng công tác công đoàn mà còn thiết thực hỗ trợ đoàn viên, người lao động nâng cao năng suất lao động, cải thiện đời sống vật chất, tinh thần.

Sắc trẻ trong không gian di sản

Sắc trẻ trong không gian di sản

Những năm gần đây, khi Hà Nội đặt mục tiêu trở thành trung tâm công nghiệp văn hóa của cả nước, di sản không còn hiện diện như những “ký ức tĩnh” nằm yên trong không gian bảo tồn. Từ phố cổ, các không gian văn hóa lịch sử đến lễ hội truyền thống, một dòng chảy mới đang hình thành: Sự hiện diện ngày càng rõ nét của người trẻ - với công nghệ, sáng tạo và cách tiếp cận...