Em gái vợ lên ở nhờ vài tháng khiến tôi không dám về nhà, nhưng điều vợ nói sau đó còn ám ảnh hơn

Trang Anh
Chia sẻ

Vợ tôi đang mang thai bé đầu ở tháng thứ 6. Mọi chuyện đều ổn, cho đến khi em gái của vợ tôi lên ở nhờ vài tháng để làm việc gần trung tâm. Tôi không phản đối, vì hai chị em thân thiết từ nhỏ, nhà lại rộng, có sẵn phòng trống.

Nhưng không hiểu sao, kể từ lúc con bé đến, tôi bắt đầu thấy… có gì đó rất lạ.

Ban đầu chỉ là vài chuyện nhỏ: nửa đêm đi vệ sinh, tôi thấy bóng người đứng ở cầu thang, tóc dài buông xõa, không nói gì, tôi suýt hét lên. Khi bật đèn, hóa ra là em vợ. Tôi hỏi làm gì giờ đó, nó chỉ cười cười bảo “khó ngủ”. Nhưng cái cách nó nhìn tôi, lạnh lẽo và trống rỗng khiến tôi thấy gai sống lưng.

Một lần khác, tôi để điện thoại trên bàn làm việc. Khi quay lại, camera đã được mở. Tôi hỏi, nó bảo tưởng điện thoại của nó. Nhưng điện thoại nó màu xanh, của tôi màu đen. Tôi bắt đầu cảnh giác. Tôi nói chuyện với vợ, nhưng cô ấy gạt đi:

- Em nó bị stress, hay mộng du từ hồi bị tai nạn xe nhẹ. Em thấy không có gì đáng lo.

Tôi không yên tâm. Tôi bắt đầu viện cớ làm thêm giờ, ăn ngoài, về nhà muộn. Có hôm về đến nhà, thấy đèn phòng em vợ còn sáng, tôi bỗng do dự đứng ngoài ban công gần nửa tiếng mới dám mở cửa vào. Tôi không biết mình sợ điều gì. Có lẽ vì từ ngày sống chung, tôi có cảm giác mình… bị theo dõi.

Em gái vợ lên ở nhờ vài tháng khiến tôi không dám về nhà, nhưng điều vợ nói sau đó còn ám ảnh hơn - 1

Cho đến một đêm, khi tôi đang ngủ chập chờn, chợt cảm thấy ai đó đứng bên cạnh giường. Tôi mở mắt, thấy bóng người ngay sát mặt mình. Là em vợ. Tôi bật dậy, tim đập thình thịch. Nhưng nó chỉ nói một câu duy nhất:

- Anh có nghĩ… chị ấy nên sinh con một mình không?

Tôi hoàn toàn mất ngủ đêm đó. Sáng hôm sau, tôi xin vợ cho em gái xuống nhà dì ở vài hôm. Vợ tôi không đồng ý, còn giận dỗi. Tôi im lặng. Không lẽ tôi nói thẳng ra mình đang sợ em gái cô ấy? Nhưng rồi, mọi chuyện vỡ lẽ vào buổi tối hôm sau. Vợ tôi kéo tôi vào phòng ngủ, giọng nghiêm túc:

- Em có chuyện muốn nói, nhưng anh phải bình tĩnh.

Tôi gật.

- Em phát hiện cuốn nhật ký của em gái. Nó giấu trong vali, có cả toa thuốc trầm cảm. Em đọc xong… em khóc luôn.

Tôi nín thở. Vợ tôi kể: em gái cô ấy từng mang thai, nhưng sảy mất lúc 9 tuần vì tai nạn xe. Người đàn ông kia thì bỏ rơi. Bác sĩ kết luận khả năng sinh con tự nhiên của nó gần như bằng 0. Sau cú sốc đó, nó sống như một cái bóng cho đến khi lên nhà tôi ở, thấy chị mình có thai, thấy một gia đình đủ đầy… thì vết thương trong lòng nó bật dậy.

Nó bắt đầu mơ thấy mình là mẹ đứa bé. Thấy con. Thấy chính mình sinh con trong hạnh phúc. Rồi không thể dừng lại được. Những hành động ban đêm, những ánh nhìn kỳ lạ, cả việc đứng thẫn thờ trong bóng tối… là do nó sống trong trạng thái giữa mộng và thực. Tôi sững người. Một lúc lâu không nói được gì.

Em gái vợ lên ở nhờ vài tháng khiến tôi không dám về nhà, nhưng điều vợ nói sau đó còn ám ảnh hơn - 2

Vợ tôi nắm tay tôi:

- Em sẽ nói chuyện với nó, thuyết phục nó đi gặp bác sĩ. Nhưng xin anh, đừng giận. Nó không làm gì sai. Nó chỉ… quá đau.

Tôi gật. Đêm đó, tôi không ngủ. Nhưng không còn là vì sợ. Vài hôm sau, em vợ xuống nhà dì ở. Trước khi đi, nó cúi đầu nói với tôi:

- Em xin lỗi nếu em đã làm anh khó chịu. Chỉ là… khi chị ấy mang bầu, em thấy mọi thứ em từng mất hiện rõ trước mắt mình…

Tôi không đáp. Tôi chỉ nhìn xuống bụng vợ, nơi đang có một sinh linh nhỏ bé, nhưng cũng là nơi đã vô tình chạm vào nỗi đau sâu nhất của một người khác. Thằng bé nhà tôi ra đời khỏe mạnh. Em vợ thì vẫn sống độc thân, nhưng đã bắt đầu vẽ tranh trở lại - thứ nó từng bỏ dở sau cú sảy thai. Có lần nó gửi tôi một bức tranh: hình ảnh người mẹ đứng sau khung cửa sổ, nhìn đứa bé chơi đùa bên ngoài. Phía sau người mẹ là một bức tường đổ nát. Nhưng trong tay cô ấy, là một chồi non đang nở.

Tôi giữ bức tranh đó đến giờ. Vì tôi hiểu: không phải ai đáng sợ cũng là kẻ có ý xấu. Có những nỗi đau, nếu ta không đủ kiên nhẫn để chạm vào, nó sẽ biến dạng. Nhưng nếu đủ dịu dàng, có khi chính ta lại trở thành một phần nhỏ trong hành trình chữa lành của người khác.

* Bài viết được gửi từ độc giả T.T.K – email thanhkhoa…@gmail.com. Nếu bạn có câu chuyện muốn chia sẻ, xin gửi về bandoc@eva.vn.

Chia sẻ

Trang Anh

Tin cùng chuyên mục

Được anh rể nuôi học đại học, khi kiếm được 100 triệu/tháng, tôi về báo đáp nhưng phát hiện mình đã bị lừa

Được anh rể nuôi học đại học, khi kiếm được 100 triệu/tháng, tôi về báo đáp nhưng phát hiện mình đã bị lừa

Tôi từng nghĩ mình là người may mắn nhất trong họ hàng khi có một người anh rể sẵn sàng bỏ tiền cho mình ăn học đến nơi đến chốn. Để rồi nhiều năm sau, khi đã có thể kiếm 100 triệu mỗi tháng, tôi háo hức quay về báo đáp, thì sự thật lại khiến tôi không biết nên giận, nên thương hay nên tha thứ.

Con trai “đòi” làm bố đơn thân

Con trai “đòi” làm bố đơn thân

Gần 40 tuổi, con trai ông bà thay vì thông báo tin vui sẽ cưới vợ thì nó lại khiến cả nhà “nổ tung” với quyết định không kết hôn, và chọn cuộc sống làm bố đơn thân của một đứa con được sinh ra với một người phụ nữ lạ mặt.

“Tuyệt chiêu” cuối cùng

“Tuyệt chiêu” cuối cùng

Yêu nhau đã nhiều năm, mong muốn chung sống với nhau suốt cả cuộc đời nhưng tình cảm của họ đã không được bố mẹ chấp nhận. Đứng trước tình thế ấy, nhiều bạn trẻ đã chọn giải pháp ăn cơm trước kẻng để "ép" bố mẹ phải đồng ý. Tuy nhiên đối sách này không phải lúc nào cũng thành công...

Mừng rỡ vì cưới được gái xinh kém 10 tuổi nhưng đọc nhật ký vợ, tôi liền muốn ly hôn

Mừng rỡ vì cưới được gái xinh kém 10 tuổi nhưng đọc nhật ký vợ, tôi liền muốn ly hôn

Tôi năm nay 32 tuổi. Nếu nhìn vào hoàn cảnh hiện tại, có lẽ nhiều người sẽ nghĩ tôi là người đàn ông may mắn vì có gia đình, có nhà cửa, có một người vợ trẻ trung xinh đẹp, biết lo toan. Nhưng chỉ bản thân tôi mới hiểu, để đi đến hôm nay, tôi đã trải qua không ít đổ vỡ và giằng xé trong lòng.

Vết sẹo

Vết sẹo

Su bất giác nhìn lên người đàn ông đối diện, anh ta vẫn đang nhìn Su một cách chăm chú dù Su đang chờ thời gian trôi qua một cách chậm rãi và cô đọng.

Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

Đã hơn một tháng nay, mẹ con Bình phải căng lều bạt ăn ngủ ngay trước sân ngôi nhà ba tầng của bà Thuận. Dù có đêm mưa tầm tã, gió lạnh thấu buốt nhưng người mẹ già vẫn kiên quyết không mở cửa cho con gái ruột và đứa cháu ngoại lên 8 tuổi vào nhà. Về phía Bình vẫn chịu khổ bám trụ để ngăn cản mẹ bán ngôi nhà bà đang sở hữu.