Biết vợ mang thai con người khác, tôi không dám nói ra vì bản thân có bí mật kinh khủng hơn

Trang Anh
Chia sẻ

Tôi không rõ từ lúc nào mà giữa chúng tôi, hai người từng xem nhau là cả thế giới lại bắt đầu có những khoảng lặng dài như thế.

Vợ tôi mang thai ở tháng thứ 5. Cô ấy rạng rỡ, tròn trịa, đôi mắt ánh lên vẻ dịu dàng khác lạ của một người sắp làm mẹ. Những lần cô ấy đặt tay lên bụng, thì thầm gọi con là “bé yêu của mẹ”, tôi đứng lặng, cố mỉm cười. Nhưng trong lòng, tôi thấy mình như một kẻ giả dối.

Tôi biết đứa bé không phải là con tôi.

Tôi biết vì 1 tháng trước khi vợ báo tin có thai, tôi đã làm xét nghiệm vô sinh. Tôi im lặng sau kết quả ấy, vì nghĩ mình cần thời gian, cần can đảm để nói. Nhưng khi vợ reo lên rằng "Em có bầu rồi!", tôi chết lặng. Cô ấy không biết. Hoặc cố tình không biết.

Tôi từng nghĩ mình sẽ nổi giận. Sẽ tra hỏi. Sẽ dứt khoát rời đi. Nhưng tôi đã không làm vậy. Tôi để cô ấy ôm tôi thật chặt, tôi để nước mắt của cô rơi trên vai mình. Và tôi tự hỏi: Có phải người ta chỉ phản bội khi trái tim đã hết yêu? Vậy tại sao ánh mắt cô vẫn dịu dàng như xưa, và đôi tay ấy vẫn nắm lấy tay tôi mỗi khi trở gió?

Biết vợ mang thai con người khác, tôi không dám nói ra vì bản thân có bí mật kinh khủng hơn - 1

Có một điều vợ tôi không biết. Một điều mà tôi chưa từng dám kể với ai, kể cả chính mình: Tôi đã từng lừa dối cô ấy trước.

Ba năm trước, trong một chuyến công tác dài ngày ở Đà Lạt, tôi đã qua đêm với một đồng nghiệp cũ. Lúc đó tôi và vợ vừa cãi nhau, chuyện con cái bế tắc, tài chính căng thẳng. Tôi yếu lòng. Tôi không nghĩ gì nhiều. Và tôi không hề kể lại chuyện đó, vì tôi sợ mất vợ. Tôi tự biện hộ: “Chỉ là một lần lầm lỡ, không đáng đánh đổi cả cuộc hôn nhân”.

Nhưng hôm vợ ôm que thử thai hai vạch, tôi đã đứng đó như một tội nhân. Không phải vì cô ấy phản bội. Mà vì tôi không xứng đáng lên tiếng.

Tôi đã nghĩ sẽ thú nhận. Nhưng rồi thấy cô ấy ngồi ghi tỉ mỉ từng tuần thai vào sổ. Thấy cô ấy gấp từng bộ quần áo sơ sinh nhỏ xíu mà hai vợ chồng cùng chọn. Thấy cô ấy nghén đến nôn khan cả đêm, nhưng vẫn không quên chuẩn bị cơm trưa cho tôi hôm sau. Tôi không nói được nữa.

Tôi chỉ muốn giữ lấy khoảnh khắc này. Khoảnh khắc mà chúng tôi, dù có thể đều đang che giấu điều gì đó, vẫn đang cùng chờ đợi một sinh linh ra đời.

Tháng thứ 6, bác sĩ bảo con khỏe, phát triển tốt. Tôi thở phào, dù trong lòng vẫn có cơn bão đang âm ỉ. Tôi chăm sóc cô ấy nhiều hơn, đưa đi dạo, đỡ từng bước chân xuống cầu thang. Người ta nhìn vào sẽ nghĩ chúng tôi là một cặp đôi đang tận hưởng thai kỳ hạnh phúc. Nhưng chỉ tôi biết, từng ngày trôi qua là từng nhịp đập nặng nề của sự dằn vặt.

Tháng thứ 8, tôi quyết định viết thư. Trong đó tôi thú nhận hết mọi chuyện, cả việc tôi biết đứa trẻ không phải con tôi, lẫn sai lầm trong quá khứ của mình. Tôi không biết vợ sẽ phản ứng thế nào, nhưng tôi nghĩ: đã đến lúc cả hai phải đối diện với sự thật, dù có mất nhau.

Tôi để lại thư trong ngăn kéo bàn, dự định sẽ đưa cho cô ấy sau khi sinh.

Biết vợ mang thai con người khác, tôi không dám nói ra vì bản thân có bí mật kinh khủng hơn - 2

Rồi con chào đời.

Tôi vẫn nhớ rõ cái buổi chiều ở bệnh viện ấy. Mưa lất phất ngoài ô cửa kính. Tôi ôm đứa bé lần đầu tiên trong đời, nhỏ xíu, đỏ hỏn, và… giống tôi đến ngỡ ngàng.

Tôi nhìn vợ. Cô ấy nhìn tôi. Rồi cô ấy khẽ nói, như thể đọc được suy nghĩ trong tôi:

“Em biết anh từng đi khám vô sinh. Em tìm thấy tờ xét nghiệm đó trong hộc bàn. Nhưng anh không biết là… hôm đó anh đã bị nhầm tên với người bệnh khác. Em đi kiểm tra lại. Kết quả của anh hoàn toàn bình thường”.

Tôi chết lặng.

Cô ấy biết. Từ lâu. Cô ấy cũng im lặng, như tôi đã làm. Không phải vì sợ. Mà vì muốn cho tôi một cơ hội. Cho chúng tôi một cơ hội.

Tôi ôm lấy cả hai mẹ con. Khóc như một đứa trẻ.

Tôi vẫn giữ lá thư thú tội ấy trong ngăn kéo. Nhưng tôi sẽ không đưa cho cô ấy. Không phải để giấu đi mãi mãi, mà là để đợi một ngày khác, một ngày tôi đủ dũng cảm đối diện với con người thật của mình. Còn hôm nay, tôi chỉ muốn làm một điều duy nhất:

Trở thành một người cha, đúng nghĩa.

* Mẹ bầu có tâm sự có thể gửi về cho chúng tôi qua địa chỉ email: bandoc@eva.vn

Chia sẻ

Trang Anh

Tin cùng chuyên mục

Được anh rể nuôi học đại học, khi kiếm được 100 triệu/tháng, tôi về báo đáp nhưng phát hiện mình đã bị lừa

Được anh rể nuôi học đại học, khi kiếm được 100 triệu/tháng, tôi về báo đáp nhưng phát hiện mình đã bị lừa

Tôi từng nghĩ mình là người may mắn nhất trong họ hàng khi có một người anh rể sẵn sàng bỏ tiền cho mình ăn học đến nơi đến chốn. Để rồi nhiều năm sau, khi đã có thể kiếm 100 triệu mỗi tháng, tôi háo hức quay về báo đáp, thì sự thật lại khiến tôi không biết nên giận, nên thương hay nên tha thứ.

Con trai “đòi” làm bố đơn thân

Con trai “đòi” làm bố đơn thân

Gần 40 tuổi, con trai ông bà thay vì thông báo tin vui sẽ cưới vợ thì nó lại khiến cả nhà “nổ tung” với quyết định không kết hôn, và chọn cuộc sống làm bố đơn thân của một đứa con được sinh ra với một người phụ nữ lạ mặt.

“Tuyệt chiêu” cuối cùng

“Tuyệt chiêu” cuối cùng

Yêu nhau đã nhiều năm, mong muốn chung sống với nhau suốt cả cuộc đời nhưng tình cảm của họ đã không được bố mẹ chấp nhận. Đứng trước tình thế ấy, nhiều bạn trẻ đã chọn giải pháp ăn cơm trước kẻng để "ép" bố mẹ phải đồng ý. Tuy nhiên đối sách này không phải lúc nào cũng thành công...

Mừng rỡ vì cưới được gái xinh kém 10 tuổi nhưng đọc nhật ký vợ, tôi liền muốn ly hôn

Mừng rỡ vì cưới được gái xinh kém 10 tuổi nhưng đọc nhật ký vợ, tôi liền muốn ly hôn

Tôi năm nay 32 tuổi. Nếu nhìn vào hoàn cảnh hiện tại, có lẽ nhiều người sẽ nghĩ tôi là người đàn ông may mắn vì có gia đình, có nhà cửa, có một người vợ trẻ trung xinh đẹp, biết lo toan. Nhưng chỉ bản thân tôi mới hiểu, để đi đến hôm nay, tôi đã trải qua không ít đổ vỡ và giằng xé trong lòng.

Vết sẹo

Vết sẹo

Su bất giác nhìn lên người đàn ông đối diện, anh ta vẫn đang nhìn Su một cách chăm chú dù Su đang chờ thời gian trôi qua một cách chậm rãi và cô đọng.

Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

Đã hơn một tháng nay, mẹ con Bình phải căng lều bạt ăn ngủ ngay trước sân ngôi nhà ba tầng của bà Thuận. Dù có đêm mưa tầm tã, gió lạnh thấu buốt nhưng người mẹ già vẫn kiên quyết không mở cửa cho con gái ruột và đứa cháu ngoại lên 8 tuổi vào nhà. Về phía Bình vẫn chịu khổ bám trụ để ngăn cản mẹ bán ngôi nhà bà đang sở hữu.