Bàng hoàng khi thấy vợ đi ra từ nhà nghỉ nhưng nhìn người đi theo phía sau tôi chỉ biết đứng im

Thy Dung
Chia sẻ

Chiều hôm đó, tôi tan làm sớm, định ghé qua quán ăn gần công ty để mua vài món vợ thích. Ai ngờ vừa qua đoạn đầu hẻm thì thấy vợ tôi bước vội ra từ một nhà nghỉ cũ kỹ. Dáng vẻ lén lút, mặt cúi gằm khiến tim tôi thắt lại.

Em gái tôi là người sống nội tâm, ít chia sẻ. Khi bạn bè cùng trang lứa mải mê khoe ảnh gia đình đi chơi công viên, chụp hình bánh kem sinh nhật, em chỉ lặng lẽ vuốt điện thoại, rồi cười gượng.

Chúng tôi lớn lên trong một mái nhà không có khái niệm “bình yên”. Bố thì nóng nảy, mẹ lại nhẫn nhịn đến mức vô hình. Mỗi lần bố nổi giận, mẹ sẽ im lặng chịu đựng. Còn tôi và em gái, chỉ biết trốn vào phòng, đeo tai nghe thật to, mong bão tan qua cửa.

Bàng hoàng khi thấy vợ đi ra từ nhà nghỉ nhưng nhìn người đi theo phía sau tôi chỉ biết đứng im - 1

Anh em tôi lớn lên trong gia đình không mấy hạnh phúc. (Ảnh minh họa)

Có lẽ chính vì thế mà em lớn lên với một lớp vỏ mạnh mẽ, nhưng thật ra rất dễ tổn thương. Tôi vẫn luôn nghĩ rằng, em đã vượt qua quá khứ, đã học được cách chọn một cuộc sống khác. Em giỏi giang, đi làm sớm, không vướng bận yêu đương phức tạp. Ai hỏi cưới, em chỉ cười: “Chưa tới lúc”.

Tôi không ngờ, cái “lúc” ấy lại đến bằng cách này.

Chiều hôm đó, tôi tan làm sớm, định ghé qua quán ăn gần công ty để mua vài món vợ thích. Ai ngờ vừa qua đoạn đầu hẻm thì thấy vợ tôi bước vội ra từ một nhà nghỉ cũ kỹ. Dáng vẻ lén lút, mặt cúi gằm khiến tim tôi thắt lại.

Tôi không nghĩ ngợi nhiều, chỉ thấy máu trong người như sôi lên. Tôi chống xe, lao đến túm tay vợ giữa phố, giận dữ nổi cơn thịnh nộ. Nhưng đúng lúc ấy, cô ấy gắt lên: “Anh làm gì vậy? Hỏi em gái anh đi kìa!”.

Và rồi… người đi sau lưng vợ tôi bước ra. Là em gái tôi mặt mũi bơ phờ, tóc rối bời, tay run run ôm túi xách. Cô ấy nhìn tôi với đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc rất lâu.

Tôi đứng hình, mọi cảm xúc từ phẫn nộ chuyển thành bối rối, rồi chết lặng. Em tôi – đứa em mà tôi từng nghĩ là người kiên định nhất nhà lại chính là người đang vướng vào một sai lầm không lối thoát.

Vợ tôi kéo tôi sang một bên, thì thầm: “Em ấy trót có bầu với người ta. Là người có gia đình rồi. Vợ anh ta biết chuyện, hẹn gặp để nói cho ra lẽ. Em ấy hoảng, gọi em đến đi cùng. Em không thể bỏ mặc nó lúc này được”.

Tôi ngồi thụp xuống vỉa hè, tim nặng như đá đè. Những hình ảnh về em gái tôi thuở nhỏ hiện về, một đứa trẻ luôn cắn môi nhịn khóc khi thấy bố đánh mẹ, con bé ngồi bó gối khi bạn bè kể chuyện gia đình. Giờ thì sao? Nó đang tái diễn vòng lặp bất hạnh bằng một con đường khác, một lựa chọn tưởng chừng chủ động nhưng lại đầy tổn thương.

Tôi không nói thêm lời nào tối đó. Chỉ lặng lẽ lái xe chở vợ về, rồi quay lại đón em gái. Cô ấy không xin lỗi, cũng không giải thích, chỉ nói đúng một câu: “Em biết mình sai. Nhưng lúc yêu, em không nghĩ mình lại yếu đuối đến vậy”.

Thấy em gái một mình bụng mang dạ chửa, tôi nói em dọn về sống chung với vợ chồng tôi. Cô ấy vẫn đi làm, vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ. Nhưng tôi biết, mỗi tối về, đằng sau cánh cửa phòng khép hờ, là những tiếng thở dài không dám bật thành lời.

Bụng bắt đầu lớn dần. Những lần nôn ói, mệt mỏi, tôi đều chứng kiến. Có khi tôi lén đặt tay lên vai em, hỏi: “Em có hối hận không?” Em chỉ lắc đầu, mắt nhìn xa xăm: “Em không hối hận vì có con. Em chỉ tiếc… vì đã không đủ tỉnh táo để bắt đầu đúng cách”.

Tôi là anh, giờ phải kiêm luôn cả vai trò người thân, người giám hộ, người lo toan từng bữa ăn, giấc ngủ cho một bà bầu đang loay hoay giữa ngã rẽ cuộc đời. Tôi chẳng thể đứng nhìn em gái mình gồng gánh tất cả, dù trong lòng vẫn chưa thôi giận.

Những lúc thấy em lúi húi nấu cháo, tay giữ bụng nhẹ nhàng như sợ làm đau đứa bé, tôi mới hiểu… làm mẹ đơn thân, vất vả không chỉ ở vật chất. Nó là hành trình đầy chông chênh, nơi một người phụ nữ phải học cách đứng dậy sau cú ngã, không ai đỡ, không ai chờ.

Tôi không biết mai này em tôi sẽ làm mẹ ra sao. Cũng không biết có đủ mạnh mẽ để vượt qua ánh nhìn thiên hạ, hay những đêm thức trắng vì con ốm. Nhưng ít nhất, tôi sẽ ở đây – làm chỗ dựa, dù chỉ là một người anh bình thường không giỏi nói lời an ủi.

Bài tâm sự được gửi từ độc giả có email: trung…@gmail.com

* Mẹ bầu có tâm sự có thể chia sẻ với chúng tôi qua email: bandoc@eva.vn

Chia sẻ

Thy Dung

Tin cùng chuyên mục

Được anh rể nuôi học đại học, khi kiếm được 100 triệu/tháng, tôi về báo đáp nhưng phát hiện mình đã bị lừa

Được anh rể nuôi học đại học, khi kiếm được 100 triệu/tháng, tôi về báo đáp nhưng phát hiện mình đã bị lừa

Tôi từng nghĩ mình là người may mắn nhất trong họ hàng khi có một người anh rể sẵn sàng bỏ tiền cho mình ăn học đến nơi đến chốn. Để rồi nhiều năm sau, khi đã có thể kiếm 100 triệu mỗi tháng, tôi háo hức quay về báo đáp, thì sự thật lại khiến tôi không biết nên giận, nên thương hay nên tha thứ.

Con trai “đòi” làm bố đơn thân

Con trai “đòi” làm bố đơn thân

Gần 40 tuổi, con trai ông bà thay vì thông báo tin vui sẽ cưới vợ thì nó lại khiến cả nhà “nổ tung” với quyết định không kết hôn, và chọn cuộc sống làm bố đơn thân của một đứa con được sinh ra với một người phụ nữ lạ mặt.

“Tuyệt chiêu” cuối cùng

“Tuyệt chiêu” cuối cùng

Yêu nhau đã nhiều năm, mong muốn chung sống với nhau suốt cả cuộc đời nhưng tình cảm của họ đã không được bố mẹ chấp nhận. Đứng trước tình thế ấy, nhiều bạn trẻ đã chọn giải pháp ăn cơm trước kẻng để "ép" bố mẹ phải đồng ý. Tuy nhiên đối sách này không phải lúc nào cũng thành công...

Mừng rỡ vì cưới được gái xinh kém 10 tuổi nhưng đọc nhật ký vợ, tôi liền muốn ly hôn

Mừng rỡ vì cưới được gái xinh kém 10 tuổi nhưng đọc nhật ký vợ, tôi liền muốn ly hôn

Tôi năm nay 32 tuổi. Nếu nhìn vào hoàn cảnh hiện tại, có lẽ nhiều người sẽ nghĩ tôi là người đàn ông may mắn vì có gia đình, có nhà cửa, có một người vợ trẻ trung xinh đẹp, biết lo toan. Nhưng chỉ bản thân tôi mới hiểu, để đi đến hôm nay, tôi đã trải qua không ít đổ vỡ và giằng xé trong lòng.

Vết sẹo

Vết sẹo

Su bất giác nhìn lên người đàn ông đối diện, anh ta vẫn đang nhìn Su một cách chăm chú dù Su đang chờ thời gian trôi qua một cách chậm rãi và cô đọng.

Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

Đã hơn một tháng nay, mẹ con Bình phải căng lều bạt ăn ngủ ngay trước sân ngôi nhà ba tầng của bà Thuận. Dù có đêm mưa tầm tã, gió lạnh thấu buốt nhưng người mẹ già vẫn kiên quyết không mở cửa cho con gái ruột và đứa cháu ngoại lên 8 tuổi vào nhà. Về phía Bình vẫn chịu khổ bám trụ để ngăn cản mẹ bán ngôi nhà bà đang sở hữu.