Vì chúng ta là mẹ

Sa Nhi
Chia sẻ

Chúng ta không biết trước con đường này sẽ dài bao lâu, sẽ còn khó khăn đến thế nào. Nhưng chúng ta có tình yêu của người mẹ - mạnh mẽ đến mức có thể thắp sáng cả những ngày đen tối nhất.

Bạn thân mến,

Tôi không biết tên bạn, cũng không biết bạn đang sống ở đâu, vừa trải qua một ngày như thế nào. Nhưng nếu bạn đang đọc những dòng này, có thể chúng ta có một điểm chung: đều là mẹ của những đứa trẻ đặc biệt. Tôi viết những dòng này không phải với tư cách một người đã vượt qua tất cả, mà chỉ đơn giản tôi - cũng như bạn - đang từng ngày học cách hiểu, yêu thương, và đồng hành với đứa con sinh ra để nhìn thế giới theo một cách riêng.

Vì chúng ta là mẹ - 1

Tôi vẫn nhớ như in ngày nhận kết luận con bị rối loạn phổ tự kỷ. Cảm giác lúc ấy giống như tất cả âm thanh xung quanh vụt tắt. Tôi nhìn con, đứa trẻ đang vô tư nghịch món đồ chơi yêu thích, mà trái tim như bị bóp nghẹt. Tôi từng nghĩ, có lẽ do mình đã làm gì sai, mình không đủ tốt, không đủ tinh ý quan tâm tới con... Nhưng rồi khi đã trải qua quãng đường đồng hành cùng con, nhìn lại, tôi mới hiểu việc đổ lỗi cho bản thân, hay cho những người xung quanh, hay cho con, đều không giải quyết được vấn đề gì. 

Làm mẹ của một đứa trẻ đặc biệt, ta không đếm những cột mốc cơ bản như "3 tháng biết lẫy, 7 tháng biết bò, 9 tháng lò dò biết đi"... Có những bà mẹ con 3 tuổi vẫn không biết bao giờ biết nói, chứ chưa dám nghĩ tới chuyện khi nào con bắt đầu đi học. Thay vào đó, chúng ta ăn mừng khi con biết nhìn vào mắt mẹ, biết giơ tay xin giúp đỡ, biết bật ra những từ đơn, gọi "mẹ ơi" dù ngọng nghịu, biết ôm một cái thật lâu...

Chúng ta cũng hiểu rõ sự mệt mỏi - cả thể chất lẫn tinh thần. Những đêm trắng vì con khó ngủ. Những cơn bùng nổ không lời báo trước. Những ánh nhìn kỳ thị nơi công cộng. Và cả những lần bất lực, bật khóc vì lo cho tương lai của con khi chúng ta không còn ở đây. 

Vì chúng ta là mẹ - 2

Nhưng bạn ơi,
Bạn đã làm tốt lắm rồi.

Chỉ riêng việc bạn vẫn đang ở đây, vẫn đang cùng con bước đi chậm rãi, nhưng đầy yêu thương trên con đường không bằng phẳng - đã là một điều quý giá phi thường.

Con không chọn cách được sinh ra như thế này, và hãy tin rằng con cũng đang nỗ lực - chỉ là theo cách riêng của con. Con cần được nhìn bằng đôi mắt bao dung, kiên nhẫn. Mỗi đứa trẻ là một thế giới, và thế giới của con chúng ta - dù có những góc khuất - vẫn rất đẹp theo cách rất riêng.

Nếu bạn đang ở đâu đó, đọc những dòng này trong một đêm mất ngủ vì nghĩ cho con, tôi gửi bạn một cái ôm thật chặt. Chúng ta - những người mẹ của những đứa trẻ đặc biệt - không cần phải gồng lên mạnh mẽ suốt đời. Chỉ cần tập trung vào từng bước nhỏ, mỗi ngày một chút, kiên nhẫn cùng con trên hành trình đặc biệt này.

Chúng ta không biết trước con đường này sẽ dài bao lâu, sẽ còn khó khăn đến thế nào. Nhưng chúng ta có tình yêu của người mẹ - mạnh mẽ đến mức có thể thắp sáng cả những ngày đen tối nhất.

Và đôi khi, những điều kỳ diệu vẫn xảy ra. Không phải ở cuối con đường, mà chính là từng khoảnh khắc ta học cách yêu một đứa trẻ theo cách riêng của nó.

Chia sẻ

Sa Nhi

Tin cùng chuyên mục

Bố mẹ tôi lo Tết

Bố mẹ tôi lo Tết

Năm nào cũng vậy, bố mẹ tôi lo Tết từ đầu tháng Chạp. Dù con cháu có về ăn Tết cùng mình hay không thì việc chuẩn bị Tết, lo Tết vẫn được ông bà chuẩn bị đầy đủ chu đáo. Mấy đứa con ở thành phố, nhà nào không về quê ăn Tết cùng bố mẹ thì nhận được thực phẩm Tết, còn nhà nào về quê thì sẽ có quà mang đi sau Tết.

3 năm về ăn Tết đều bị mẹ chồng mắng đuổi đi, biết dụng ý của bà, tôi rơi nước mắt

3 năm về ăn Tết đều bị mẹ chồng mắng đuổi đi, biết dụng ý của bà, tôi rơi nước mắt

Có những chuyện trong đời, nếu chỉ nhìn bề ngoài, ta rất dễ hiểu lầm người khác. Tôi đã từng như vậy, từng trách móc, từng giận hờn, thậm chí oán trách mẹ chồng suốt 3 năm liền, để rồi đến cuối cùng mới nhận ra rằng, người phụ nữ ấy đã âm thầm vì tôi mà chịu mang tiếng xấu.

Đứa cháu

Đứa cháu

Lão ngậm ngùi nhìn vườn tắc tan hoang, cả trăm cây giờ chỉ còn trơ gốc, ngập nước, úng, tróc rễ, có vài ba chục cái chậu vẫn còn bươn chải đứng hiên ngang như nuối tiếc thân cây mà bấy lâu mình bảo vệ.

Cùng nhau đi tiếp

Cùng nhau đi tiếp

Có những lúc Hương thấy mình mệt mỏi vì sự thờ ơ của chồng, như thể Minh đang đứng ngoài những lo toan rất thật về cơm áo gạo tiền mà cô ngày ngày gánh lấy.

Để con được lớn

Để con được lớn

Kỳ thi tốt nghiệp THPT sắp tới, nhiều cha mẹ thường phàn nàn con đã học tới lớp 12, đang đứng trước ngưỡng cửa vào đời, nhưng vẫn không đủ lớn, không biết định hướng tương lai cho mình. Nhưng sự thật, liệu các cha mẹ đã trao cho con em mình cơ hội để con được tự... bước đi.