Một đêm thứ 6, tiếng khóc vang lên rõ nhất. Lần này, tôi không thể kìm lòng nữa. Nhẹ nhàng bước đến, tôi mở cửa phòng ngủ phụ và khung cảnh trước mắt khiến tôi nghẹn thở.
Tôi và chồng đã kết hôn được 3 năm. Chúng tôi mong mỏi từng ngày để có con, nên ngày que thử thai hiện lên hai vạch, chúng tôi vô cùng vui mừng. Nhưng đến khi thai kỳ bước sang tháng thứ 7, chồng lại đề nghị chúng tôi ngủ riêng phòng. Lý do anh đưa ra là tôi khó ngủ, anh lại ngủ ngáy, sẽ ảnh hưởng tới giấc ngủ của tôi.
- Em cứ ngủ phòng ngủ chính, anh ra phòng ngủ phụ nhé. Như vậy cả hai đều được nghỉ ngơi tốt hơn.
Anh nói, giọng đầy quan tâm và tôi gật đầu đồng ý.
Tuần đầu tiên ngủ riêng, mọi thứ có vẻ êm đềm. Tôi không còn phải lo lắng làm anh thức giấc, có thể thoải mái thay đổi tư thế ngủ, cũng không bị làm phiền bởi tiếng ngáy của anh. Anh thì ngủ ngon hơn, đi làm cũng tỉnh táo hẳn.
Nhưng chỉ vài ngày sau, tôi bắt đầu nghe thấy những âm thanh lạ. Lúc đầu là thoáng qua, rồi ngày càng rõ ràng. Đó là tiếng nức nở, khẽ khàng nhưng đầy đau khổ. Khi đó, tôi tự nhủ chắc là mình nghe nhầm thôi. Nhưng càng nghe, tim tôi càng thắt lại, bởi tôi nhận ra đó là tiếng khóc của chồng.

Khi tôi mang thai ở tháng thứ 7, chồng đề nghị ngủ riêng. (Ảnh minh họa)
Tôi lo lắng, anh đang gặp khó khăn gì chăng? Công việc áp lực hay chuyện gì trong hôn nhân mà tôi không hay biết?
Một đêm thứ 6, tiếng khóc vang lên rõ nhất. Lần này, tôi không thể kìm lòng nữa. Nhẹ nhàng bước đến, tôi mở cửa phòng ngủ phụ và khung cảnh trước mắt khiến tôi nghẹn thở.
Anh đang ngồi trên ghế, trước mặt là chiếc laptop và vài tờ giấy. Gương mặt hốc hác, mệt mỏi, mắt đỏ hoe, một vài giọt nước mắt lăn dài trên má. Khi nhìn thấy tôi, anh giật mình, vội lau nước mắt, giọng đầy lo lắng hỏi:
- Em… sao lại dậy thế này?
Tôi bước vào, cố bình tĩnh hỏi:
- Anh… anh đang làm gì muộn thế này? Sao anh lại khóc, có vấn đề gì ư?
Tôi phải gặng hỏi mãi, anh mới chịu nói thật:
- Anh… anh làm thêm. Thực ra, cách đây không lâu anh đã lén đầu tư kinh doanh, vì anh muốn có thêm một khoản, lo cho em và con tốt nhất, nhưng không may bị bể nợ. Anh sợ nói ra sẽ làm em lo lắng, sợ em stress khi mang thai nên… anh mới giấu.
Tôi vừa sốc vừa lo lắng. Bao nhiêu đêm thức dậy nghe tiếng bàn phím gõ, tiếng khóc, tôi không ngờ là anh đang âm thầm gánh vác như vậy. Tim tôi như thắt lại, vừa xót vừa thương. Tôi ngồi xuống bên cạnh anh, nắm tay anh thật chặt rồi nói:
- Anh nên nói sớm với em chứ? Vợ chồng mình là một thể mà.

Tôi ngồi xuống bên cạnh anh, nắm tay anh thật chặt. (Ảnh minh họa)
Anh lắc đầu, nước mắt loé lên trong mắt:
- Anh hứa sẽ cố gắng trả hết nợ và lo cho hai mẹ con một cuộc sống tốt nhất.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố kìm cảm xúc, và nói:
- Em và con sẽ luôn ở bên anh, cùng anh vượt qua khó khăn này. Chúng ta là gia đình, là một đội mà. Anh không phải gồng mình một mình đâu.
Đêm hôm đó, chúng tôi ngồi nói chuyện rất lâu. Anh kể chi tiết về những khoản nợ và kế hoạch làm thêm, tôi nghe mà vừa thương vừa lo. Tôi nhận ra, trong im lặng và vất vả, anh đang âm thầm dành tất cả cho hai mẹ con, chỉ muốn đảm bảo chúng tôi không thiếu thốn. Thực sự, biết được sự hy sinh ấy, tôi vừa cảm động vừa xót xa.
Từ hôm đó, chúng tôi thay đổi cách sống. Tôi khuyên anh không làm việc quá khuya nữa để đảm bảo sức khỏe, và chúng tôi cùng nhau lên kế hoạch tài chính. Chúng tôi chia sẻ với nhau mọi việc, từ những khoản chi tiêu hàng ngày, đến những dự định cho con. Tôi nhận ra rằng, đôi khi tình yêu không chỉ là lời nói, mà là sự quan tâm và hy sinh thầm lặng, và cả sự tin tưởng để cùng nhau vượt qua khó khăn.
Mang thai không chỉ là thử thách với người mẹ mà còn là bước ngoặt trong hôn nhân. Tôi mới hiểu, đàn ông đôi khi cũng có áp lực riêng, cũng cần được sẻ chia và đồng hành. Và hôn nhân thực sự bền vững không phải lúc nào cũng là những ngày bình yên, mà là khi hai người cùng nhau vượt qua khó khăn, cùng nắm tay nhau mà bước tiếp.