Trước ngày ly hôn, đèn trong phòng chồng sáng cả đêm, tôi lặng người khi nhìn thấy thứ này trên tay anh

Thy Dung
Chia sẻ

Khi tôi trở về, căn nhà vẫn sáng đèn. Tôi khẽ bước qua phòng khách, dừng lại trước phòng anh. Ánh sáng hắt ra khe cửa, tôi nghe thấy những tiếng động nhỏ bên trong.

Tôi cầm chặt que thử thai trên tay, hai vạch đỏ đậm hiện lên rõ ràng. Tôi đã mang thai. Lẽ ra, điều này phải là một tin vui. Một người phụ nữ khi biết mình có con thường sẽ hạnh phúc khôn xiết, nhưng tôi không cảm thấy như vậy. Tôi hoang mang, bối rối. Vì đứa bé này không nằm trong kế hoạch của tôi.

Lâu nay, tôi chưa từng cảm nhận được niềm vui trọn vẹn trong cuộc hôn nhân này. Tôi không nghèo, nhưng chồng tôi cũng không giàu. Tôi là người phụ nữ tham vọng, tôi muốn nhiều hơn một mái nhà nhỏ và những bữa cơm giản dị. Tôi muốn một cuộc sống xa hoa, nơi tôi có thể tự hào với bạn bè về người đàn ông của mình.

Nhưng chồng tôi lại là người quá đơn giản quá, trầm lặng. Anh không thể mang đến cho tôi những thứ tôi mong muốn. Và tôi đã mệt mỏi vì điều đó.

Tối nay, tôi muốn ra ngoài. Tôi cần hít thở, cần giải tỏa. Tôi cần một không gian khác, nơi tôi không phải đối diện với anh, với căn bếp nhỏ bé này, với những gánh nặng đang đè trên vai.

Nhưng đúng lúc ấy, anh lên tiếng:

“Anh đang sốt, ở nhà với anh đêm nay thôi. 

Tôi cười nhạt.

“Anh lúc nào cũng vậy, chỉ biết giữ tôi lại trong bốn bức tường này. Tôi cũng có cuộc sống của riêng mình”.

Anh tiếp tục nói: “Cuộc sống riêng? Em đang mang thai, em định tiếp tục cuộc sống đó đến bao giờ?”.

Tôi sững người.

Trước ngày ly hôn, đèn trong phòng chồng sáng cả đêm, tôi lặng người khi nhìn thấy thứ này trên tay anh - 1

Tôi chết lặng khi chồng tiết lộ rằng anh đã biết tôi mang thai. (Ảnh minh họa)

Anh biết tôi đang có bầu sao? Tôi không rõ anh biết từ khi nào, nhưng ánh mắt anh đầy lo lắng và trách nhiệm, còn tôi chỉ thấy phiền phức.

“Nếu anh muốn tôi ở nhà, ít nhất hãy kiếm đủ tiền để tôi không phải ra ngoài tìm niềm vui khác”.

Lời nói của tôi như một nhát dao cắm sâu vào lòng tự trọng của anh. Tôi thấy tay anh siết lại, đôi mắt tối sầm đi vì tổn thương. Và rồi tôi làm điều mà tôi không ngờ mình có thể làm, tôi đã xé nát tờ giấy kết hôn ngay trước mặt anh và yêu cầu sẽ ly hôn vào ngày mai. Tờ giấy mỏng manh ấy, chứng nhân cho tình yêu của chúng tôi, giờ đây chỉ còn là những mảnh vụn vương vãi trên sàn nhà.

“Tôi không cần cuộc hôn nhân này nữa” – Tôi gào lên.

Anh đứng đó, im lặng nhìn tôi. Không giận dữ, không to tiếng, không một lời trách móc. Ánh mắt anh… chỉ có nỗi đau.

Tôi lao ra ngoài, lòng ngổn ngang những cảm xúc không tên. Tôi không biết mình muốn gì. Tôi chỉ biết rằng tôi không hạnh phúc. Nhưng khi tôi đi đến cuối con đường, nhìn vào bóng tối trải dài phía trước, tôi chợt nhận ra rằng… tôi không có nơi nào để đến.

Tôi quay về.

Căn nhà vẫn sáng đèn. Tôi khẽ bước qua phòng khách, dừng lại trước phòng anh. Ánh sáng hắt ra khe cửa, tôi nghe thấy những tiếng động nhỏ bên trong. Tôi hé cửa nhìn vào… Anh đang ngồi trên giường, cẩn thận nhặt từng mảnh giấy kết hôn rách nát, tỉ mỉ dán lại từng góc một.

Tôi chết lặng. Tôi không thể tin được người đàn ông ấy, người mà tôi vừa nói rằng không xứng đáng với tôi lại đang kiên nhẫn dán lại tờ giấy hôn thú mà tôi đã xé trong cơn tức giận.

Anh không hề oán trách. Anh chỉ lặng lẽ cố gắng hàn gắn những gì tôi đã phá vỡ. Bất giác, nước mắt tôi trào ra. Tôi bước tới, lao vào lòng anh, ôm chặt lấy anh như thể sợ rằng nếu buông tay, tôi sẽ mất anh mãi mãi.

"Em xin lỗi… Em không biết mình đang làm gì nữa… Có lẽ là do em mang thai, nên em không kiểm soát được cảm xúc của mình".

Anh sững lại vài giây, rồi nhẹ nhàng đưa tay ôm lấy tôi.

“Anh biết… anh biết em đang do dự, nhưng anh mong em hãy nghĩ đến gia đình mình, hãy cho con một cơ hội để được chào đời”.

Chỉ câu nói đó thôi cũng khiến tôi cảm giác như cả thế giới đang vỡ òa. Tôi không biết điều gì đã khiến tôi thay đổi vào khoảnh khắc đó. Đã nhiều lần tôi muốn ly hôn, muốn giải thoát, nhưng người đàn ông này luôn khiến tôi phải đắn đo suy nghĩ. Và lần này tôi lại đang mang trong mình giọt máu của anh, tôi nên làm gì trong hoàn cảnh này.

Bài tâm sự được gửi từ độc giả có email: phuong…@gmail.com

* Mẹ bầu có tâm sự có thể chia sẻ với chúng tôi qua email: bandoc@eva.vn

Chia sẻ

Thy Dung

Tin cùng chuyên mục

Điều kỳ diệu của tình yêu

Điều kỳ diệu của tình yêu

Sinh ra với cơ thể không lành lặn, nhưng nhân duyên đã đưa họ ở bên nhau, che chở và cùng nhau viết lên những câu chuyện cổ tích về tình yêu và nghị lực sống giữa đời thường…

Món quà bất ngờ

Món quà bất ngờ

Một ngày đầu xuân, khi những cánh đào đang đua nhau khoe sắc, gia đình nhỏ của Huy và Đào cũng đang trải qua những khoảnh khắc êm đềm như thế. Những tia nắng ấm áp của tình yêu vẫn luôn hiện diện, dù không quá rực rỡ nhưng đủ để sưởi ấm trái tim, gói ghém cả một bầu trời hạnh phúc vô giá.

Trầm cảm ở trẻ em và vị thành niên

Trầm cảm ở trẻ em và vị thành niên

Rối loạn trầm cảm hiện đang được chú ý và quan tâm của toàn xã hội, nhất là với vấn đề sức khỏe tâm thần trẻ em và vị thành niên. Hơn nữa, trầm cảm là căn nguyên phổ biến dẫn đến tự tử ở lứa tuổi này.

Hết lòng chăm con dâu ở cữ, nghe được cuộc trò chuyện giữa cô ấy và mẹ đẻ, tôi quyết định về quê

Hết lòng chăm con dâu ở cữ, nghe được cuộc trò chuyện giữa cô ấy và mẹ đẻ, tôi quyết định về quê

Ngày biết tin con dâu mang thai, tôi hạnh phúc đến mức không nói nên lời. Cả đời tôi chỉ có một đứa con trai, giờ đây nó sắp làm cha, gia đình nhỏ lại chuẩn bị đón thêm 1 thành viên mới. Nghĩ đến cảnh đứa bé chào đời, bi bô tập nói, tôi đã thấy trong lòng tràn ngập niềm vui.