Mong xuân để về

Tản văn của Mai Hoàng
Chia sẻ

Những ngày cuối Chạp trời se se lành lạnh, gần về trưa nắng đổ một nhiều, không khí ấm hẳn lên. Trên những cành đào bắt đầu xuất hiện những nụ hoa hồng nhạt. Mai vàng cũng đỏm dáng rực rỡ cánh vàng trước hiên nhà. Cơn gió xuân nhè nhẹ thổi qua mang theo bao nhiêu hương hoa, và cả niềm háo hức ngày Tết của con người. Đứng giữa không gian bao la của những ngày cuối năm ta như người mất hồn, lòng bồn chồn, mong ngóng ngày xuân trở về.

Ta ngồi đếm ngược từng ngày trên tờ lịch bàn làm việc. Quê nhà gọi ta về bằng trăm ngàn nỗi nhớ thương. Ký ức hiện về rõ mồn một như một thước phim quay chậm. Là con đường làng đất đỏ, bụi bám đầy gót chân ngày tuổi thơ tôi chạy nhảy cùng chúng bạn. Là mùi rơm rạ khô cháy nghi ngút khói người dân đang làm đất để chuẩn bị vào vụ mới. Là hình ảnh mẹ cặm cụi bên những luống rau xanh chuẩn bị cho Tết đến… Tất cả những kỷ niệm ấy hằn sâu trong tôi, mà tôi nghĩ dẫu sau này có đi xa bao nhiêu năm nữa cũng không thể phai nhạt.

Mong xuân để về với mái nhà xưa, nơi còn lưu dấu vết tuổi thơ của ta. Cái sân trước nhà rộng rãi, mùa hè phơi thóc, mùa đông phơi ngô, xuân sang lại phơi các loại hạt đỗ. Góc vườn sau có giàn bầu bí mẹ trồng, có cây ổi cơm mà anh em ta thường trèo lên hái trái. Nhớ những buổi chiều cuối năm, cha gọi mấy anh em ta về phụ quét vôi tường, lau chùi bàn thờ tổ tiên. Căn nhà tuy cũ kỹ nhưng cứ đến Tết lại được làm mới, tươm tất để chào đón một năm mới tràn đầy hy vọng.

Mong xuân để về nghe lại những âm thanh thân thuộc. Tiếng gà trống gáy sáng sớm, tiếng chó sủa inh ỏi ghẹo nhau, tiếng loa phát thanh xã vang lên những bài hát mừng xuân, mừng Đảng, mừng đất nước đổi mới. Nhớ tiếng cười của lũ trẻ chạy nhảy trên con đường làng, khoe với nhau quần áo, giầy dép mới mẹ cha vừa mua tặng. Con đường làng lầy lội mùa mưa, mùa khô phủ đầy bụi đỏ hai bên đường mọc đầy cỏ dại. Đó là con đường ta đi học mỗi ngày, là chứng nhân của bao kỷ niệm tuổi thơ.

Mong xuân để về - 1

Ảnh minh họa

Mong xuân để về đi chợ Tết với mẹ như ngày xưa. Phiên chợ chiều Ba mươi Tết có lẽ là phiên chợ đặc biệt nhất trong năm. Từ sáng sớm, người người chen chân đổ về chợ đông nghịt. Hàng hoa tươi rực rỡ sắc màu: Đào phai, mai vàng, cúc vàng, lay ơn đỏ thắm. Mùi hương hoa quyện lẫn mùi bánh chưng, bánh tét mới vớt. Tiếng rao hàng inh ỏi khắp nơi, người bán than than mong khách mua về kịp đốt bếp đêm giao thừa, người bán hoa khoe hàng tươi, đẹp. Mẹ dắt ta đi từ gian hàng này sang gian hàng khác, mặc cả rồi lựa mua từng món. Năm nào mẹ cũng mua mấy chậu hoa để bày biện trên bàn thơ, mua ít bánh kẹo đãi khách, rồi thì gạo nếp, hành, ngò chuẩn bị mấy ngày Tết. Khoảnh khắc chen chúc giữa đám đông, tay mẹ nắm chặt tay ta, giỏ đầy ắp đồ đạc và nụ cười đầu xuân mãi là những hình ảnh đọng mãi trong ký ức ta với bao nhiêu yêu thương.

Mong xuân để về chứng kiến lại tục đụng lợn đầy thú vị của làng quê. Mấy tháng trước Tết, nhà nào cũng nuôi béo lợn, chăm chút từng bữa ăn, hy vọng đến Tết có con lợn ngon để đụng với làng xóm. Đó đây người ta rỉ rả chuyện lợn năm nay có béo tốt hay không, có ngon rủ rê mọi người đụng lợn? Chiều Ba mươi, tất cả mọi người chung tay làm thịt, rồi phân chia từng suất đều nhau. Đôi khi góp heo không chỉ vì thèm thịt, mà còn là dịp để cả làng sum họp, chia sẻ niềm vui đầu năm. Rồi cả nhà quây quần bên bếp lửa, luộc thịt, nướng chả, nấu canh măng cho bữa cơm đầu năm. Mùi thơm từ nồi thịt luộc bốc lên nghi ngút, hòa cùng tiếng cười nói rộn ràng, tạo nên bức tranh Tết quê bình dị mà ấm áp.

Mong xuân để về được thấy lại làng xóm nhộn nhịp chuẩn bị đón Tết. Những người đàn ông tụ tập bên bếp lửa hồng, bắc nồi bánh chưng, bánh tét, chuyện trò tâm sự cả đêm. Những người phụ nữ tất bật với mâm bánh kẹo, sên dừa, mứt gừng, chuẩn bị mâm ngũ quả để cúng giao thừa. Trẻ con thì nô đùa khắp làng, háo hức chờ đợi giây phút pháo hoa rực sáng đêm Ba mươi. Không khí xuân lan tỏa đến từng ngõ ngách, từng mái nhà, khiến ai cũng tươi vui, hồ hởi.

Mong xuân về để được quây quần bên gia đình. Bữa cơm chiều Ba mươi Tết tuy giản dị nhưng đầy ắp tình thân. Mẹ lo nấu nướng từ sáng, cha dọn dẹp ban thờ, anh em phụ giúp đủ thứ việc. Khi mâm cơm đã đầy đủ, cả nhà ngồi quây quần, cha đọc lời khấn vái tổ tiên, mong một năm mới bình an, may mắn. Những lúc như thế, ta mới thấm thía câu nói “Tết là để trở về”. Trở về không chỉ là về với căn nhà, mà là về với những người thân yêu, những con người đã dày công nuôi ta khôn lớn.

Giờ đây ngồi đây, xa nhà hàng ngàn cây số, ta chợt nhận ra mình đã trưởng thành. Tóc cha đã điểm bạc, lưng mẹ đã còng. Số lần còn được sum họp bên nhau không còn nhiều. Chính vì thế, mỗi mùa xuân về là một món quà quý giá, là cơ hội để ta bày tỏ lòng hiếu thảo, để ta ghi nhớ những giây phút bên nhau. Mong xuân để về... không cần gì xa hoa, chỉ cần được về nhà, được gọi tiếng “con đã về”, được ngồi bên mâm cơm gia đình. Chỉ vậy thôi, đơn giản mà chan chứa yêu thương.

Chia sẻ

Tản văn của Mai Hoàng

Tin cùng chuyên mục

Tết về trên “thủ phủ” hoa Hà Nội

Tết về trên “thủ phủ” hoa Hà Nội

Trong không khí se lạnh, vùng đất “thủ phủ” hoa Mê Linh (Hà Nội) lại bừng lên trong nhịp sống hối hả và rực rỡ hơn bao giờ hết. Khắp các ngả đường dẫn vào xã Mê Linh, dễ dàng thấy hình ảnh người nông dân tất bật trên những cánh đồng thu hoạch vụ hoa Tết Nguyên đán 2026.

Tết của nàng dâu mới

Tết của nàng dâu mới

Giữa những ngày cuối năm, khi danh sách mua sắm vẫn còn dang dở, Hương nhớ lại cái Tết đầu tiên ở nhà chồng - nơi những chiếc bánh gói lệch, món canh nêm sai và những lần gọi nhầm vai vế đã trở thành ký ức khó quên.